Chương 19. 58. “Anh đã đi đâu?”. Dư Mục Ca vẻ mặt lạnh tanh nhìn Lục Giang Minh. Lục Giang Minh vờ như không nghe thấy lời của Dư Mục Ca, giọng nói của hắn có chút khàn khàn: “Tránh ra.”. “Anh đã đi đâu?”. Combo tẩy da chết môi kết hợp giữa dầu dừa và cà phê, cho
Tháng thứ hai mà tôi rời đi, Lục Giang Minh thỉnh thoảng sẽ bị mất ngủ. Tháng thứ ba mà tôi rời đi, Lục Giang Minh bắt đầu đi tìm tôi. Chỉ tiếc là tôi đã chết, hắn không biết. [Còn một đoạn nhưng không biết phải edit sao hết] [Bệnh trầm cảm thụ x Lăng nhăng công
Truyện [Taekook_ ver] ~Anh ấy không biết tôi đã chết - [Taekook_ ver] ~Anh ấy không biết tôi đã chết tren dien thoai, may tinh bang, iphone, ipad. Yêu đọc truyện online Hán Việt: Ngã tử liễu tha bất tri dạo Tác giả : Thời Tể Couple gốc: Lục Gian
Tôi Ghét Anh Đồ Du Côn! Thuyuuki Chap 42 Chap 42: Tỏ tình Là Phong, hắn đứng đó nhìn tôi chăm chăm, trông hắn có vẻ mệt
Chương 20. Chương trước Chương tiếp. 59. “Lần sau lại có người bắt nạt thì anh cứ nói với em, em sẽ đấm bay đầu chó của hắn.”. Dư Mục Ca hung hăng nói. “Được.”. Tâm tình của Lục Giang Minh có chút vi diệu, đây lần đầu tiên hắn được người khác bảo vệ như
Chúng ta ở đây để nói chuyện về Lie With Me Season 2 vì đã có rất nhiều sự cường điệu về mùa đầu tiên nhưng cho đến nay vẫn có rất ít thông tin Read more…
Anh Ấy Không Biết Tôi Đã Chết. Đánh giá : (4.2/5) Tháng đầu tiên mà tôi bỏ đi, Lục Giang Minh vẫn ăn chơi sung sướng. Tháng thứ hai mà tôi rời đi, Lục Giang Minh thỉnh thoảng sẽ bị mất ngủ. Tháng thứ ba mà tôi rời đi, Lục Giang Minh bắt đầu đi tìm tôi. Chỉ tiếc là tôi
npN7. Tạo trang web. Bán sản phẩm. Viết blog. Và nhiều hơn nữa.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để còn trẻ trong tim luôn tràn đầy nhiệt huyết, chẳng sợ phải trải qua bao nhiêu chông gai trong cuộc sống, vẫn một lòng theo đuổi tình yêu và mơ ướcNhưng sau này mới biết, có một số việc chỉ có thể dũng cảm theo đuổi một lần trong đời, nếu bỏ lỡ thì sẽ không còn cơ hộiCũng chẳng nhớ là ai đã từng nói qua một câu Trong chuyện tình cảm, người nào yêu trước người đó thuaNgay từ lúc bắt đầu, Dư Mục Ca đã định sẵn là kẻ thất bại có gương mặt thanh tú, lúc cười lên sẽ xuất hiện một lúm đồng tiền nho nhỏ trên má khiến bản thân cậu nhìn sơ qua trông thực ngượng ngùng e lệ Không ít người bị vẻ ngoài của Dư Mục Ca lừa gạt, cứ nghĩ rằng cậu là một anh chàng nhỏ bé đáng yêu, hơn nữa thì thời điểm đó, hoàn cảnh gia đình cậu cũng không tồi, mỗi ngày đều có một đống tiền tiêu vặt, bởi vậy người thích cậu rất nhiều, mà người có mục đích xấu xa tiếp cận cũng không ítĐối với loại người thứ 2 thì căn bản cũng chẳng cần Dư Mục Ca phải ra tay làm gì, bởi vì chỉ cần một móng tay của Nguyễn Hướng Sâm cũng có thể đánh bọn họ mặt mày bầm tímCho nên ở trường học mọi người hầu như chỉ biết Dư Mục Ca có một anh trai nhà bên rất hung tàn, nhưng bọn họ lại không biết lúc cậu đánh nhau với người khác cũng rất tàn đầu tiên nhìn thấy Lục Giang Minh, cậu đã bị khí chất lạnh lùng xa cách của hắn hấp dẫn, cậu cũng từ từ biết được thật ra tên băng sơn này cũng có rất nhiều ưu điểm, chẳng hạn như thân hình hoàn mỹ, giọng nói dễ nghe, thành tích xuất sắc, chơi game cũng cực giỏi Mục Ca nghĩ Tôi muốn tiến đến gần hắn khiến hắn mỉm cười với thời gian đó, ông nội đã nuôi dưỡng Lục Giang Minh từ nhỏ đến lớn qua đời, cha mẹ trên danh nghĩa của hắn vội vàng gấp gáp trở về tổ chức lễ tang cho ông cụ.“Mày muốn ở với tao hay là ở với mẹ của mày?” Gã đàn ông cao lớn nhíu mày nhìn thiếu niên u ám trước mặt.“Dựa vào cái gì lại muốn ở với tôi? Tôi sắp kết hôn rồi, không có thời gian để chăm sóc nó đâu, nó là con trai của ông, ông tự quản đi.” Người đàn bà ấy chẳng chút do dự mà đem hắn đẩy ra ngoài“Cô ấy đang mang thai.” Gã đàn ông thấp giọng nóiLục Giang Minh bình tĩnh nhìn cha mẹ có cùng dòng máu đang xem mình như hàng hóa, kiếm đủ mọi cớ mà đẩy qua đẩy lại cho người dĩ là người ít nói, hắn càng càng thêm không thích mở miệng, từ tận sâu trong đáy lòng hắn cũng càng thêm căm ghét bọn họNếu hắn là một gánh nặng thì tại sao lúc trước còn sinh hắn?Cuối cùng hai người bọn họ cũng chẳng có ai nuôi hắn mà là cùng nhau ký kết một hợp đồng, cứ đến mỗi tháng bọn họ sẽ đưa cho Lục Giang Minh một số tiền để hắn muốn tiêu gì thì tiêu, chỉ cần đừng làm phiền đến cuộc sống của bọn họ là đượcSau khi trải qua nhiều chuyện, tính cách của hắn thay đổi rất nhiều, vì vậy các bạn trong lớp chẳng muốn đến gần hắn taNgoại trừ Dư Mục CaDư Mục Ca đã bị thu hút bởi tên mỹ nam lạnh lùng chết tiệc này, một lòng muốn làm bạn với đối Hướng Sâm nhìn đứa nhóc nhà mình suốt ngày mặt nóng dán mông lạnh lẽo đẻo đi theo thằng nhóc kia khiến trái tim anh đau xót vô cùng, hu hu hu Mục Ca không còn tìm anh Nguyễn chơi nữa rồi, cậu lớn rồi, không cần anh Nguyễn nữa. “Lục Giang Minh, anh đang chơi Liên Minh hả, để em giúp anh leo rank* cho nè.” Nhóc họ Dư nào đó vỗ vỗ bộ ngực, dõng dạc Giang bị phiền đến nhức đầu”Câm miệng.”“Đừng lạnh lùng như vậy chứ người đẹp, skill của anh đây tốt lắm đó.” Nhóc họ Dư làm mặt quỷ, trên gương mặt xuất hiện một má lúm đồng tiền nho nhỏ.“Chơi xong thì có thể cách xa tôi một chút được không?” Lục Giang Minh lạnh nhạt vô tình hỏi.“Tôi….” Dư Mục Ca vùng vẫy trong tuyệt vọng.” Vậy bây giờ cậu tránh xa tôi một chút.” Lục Giang Minh lạnh lùng nói“Chúng ta chơi đi.” Dư Mục Ca tủm tỉm Giang Minh mở trò chơi ra, mời Dư Mục Ca“Em có rank kim cương level max, anh đừng lo, em còn là một adc cừ khôi.” Dư Mục Ca tìm kiếm ID của Lục Giang Minh, sau đó cậu im lặng.“Anh là Vương giả?” Dư Mục Ca gian nan mở miệngLục Giang Minh rũ mắt “Ừ.” Dư Mục Ca nuốt nuốt nước miếng, cậu có một loại linh cảm không lànhSau đó linh cảm đã biến thành sự thật.“First Blood.”“Double Kill”“Triple Killl”“Quadra Kill”“ACE.”*Lông mi dày của thiếu niên che đi đôi mắt đang khép hờ, những ngón tay nhanh chóng hoạt động điều khiển ADC của mình, nhân vật trong game đại sát tứ phương, dáng vẻ kiêu ngạo ấy thực trùng hợp mà khớp với gương mặt của người lẽ ánh nắng phía sau của Lục Giang Minh quá chói, có lẽ dáng vẻ nghiêm túc của hắn quá xinh đẹp, Dư Mục Ca chợt nhớ đến một câu”Chỉ nhìn nhau một cái lại kinh diễm nhiều năm.”Các thuật ngữ trong game Liên MinhLeo rankRank có nghĩa ” Cấp Bậc ” thường dùng nhiều trong các game Liên Quân, Liên Minh, ngữ leo rank trong Liên Quân dùng để chỉ việc xếp hạng trình độ người chơi qua các cấp bậc từ Đồng, Bạc, Vàng, Bạch Kim, Kim Cương, Tinh Anh, Cao Thủ và Thách cấp bậcSkill kỹ thuậtFirst Blood Chiến công đầu Kill Giết 2 mạng liên tiếpTriple Kill Giết 3 mạng liên tiếpQuadra Kill Giết được 4 mạng liên Attack Dame Carry Xạ thủ gánh teamAce Quét sạch – là khi team bạn hạ gục hết tướng team địchMình chưa từng chơi game liên minh cho nên mấy cái trên mình chỉ tìm hiểu sơ sơ thôi, nếu có gì sai sót thì mong các bạn thông cảm
Tác giả Thời Tể Thể Loại Tra công tiện thụ, SE, lôi Nguồn QT WiKiDich Edit Ngọc Thủy Tiên wp lehoayenvu2000gmail Tình trạng Hoàn 21 chương ——- Văn án Tháng đầu tiên mà tôi bỏ đi, Lục Giang Minh vẫn ăn chơi sung sướng Tháng thứ hai mà tôi rời đi, Lục Giang Minh thỉnh thoảng sẽ bị mất ngủ Tháng thứ ba mà tôi rời đi, Lục Giang Minh bắt đầu đi tìm tôi Chỉ tiếc là tôi đã chết, hắn không biết [Còn một đoạn nhưng không biết phải edit sao hết] [Bệnh trầm cảm thụ x Lăng nhăng công] Cảnh báo của tác giả Công không khiết, nhiều lần ngoại tình. Tra công tiện thụ, BE. Cảnh báo của edit Công rất lạm giao ——— Link
Giang Minh cứ tưởng gặp được Hàn Lâm chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, cho đến khi số lần gặp nhau càng ngày càng nhiều thì hắn mới hiểu trên đời này làm gì có nhiều chuyện trùng hợp đến như vậy, việc này hơn chắc chắn là do Hàn Lâm cố ý Đối phương cũng chẳng có hành động lớn gì, nhiều lắm thì gặp hắn thì cũng chỉ gật đầu xem như chào hỏi, sau đó không chút dọ dự rời lúc nhất thời Lục Giang Minh cũng chẳng biết đối phương có phải đang dùng chiêu lạc mềm buộc chặt với hắn hay là phải thì nhìn gã ta lại quá mức lạnh không phải thì số lần gặp nhau của bọn họ lại quá nhiều Lục Giang Minh thật sự không có tâm trạng để đoán Hàn Lâm trong lòng đang nghĩ vì suốt quãng đời còn lại của hắn chỉ đối mặt với bệnh tật dày vò chắc là bệnh tương tư. Giang Minh nhìn dáng vẻ yếu ớt của Đại Ngư trong tay của bác sĩ, trong đầu của hắn bỗng nhiên nghĩ đến Dư Mục Ca.“Cho dù tốn bao nhiêu tiền thì cũng phải chữa khỏi nó cho tôi.”Lục Giang Minh vẻ mặt u ám nói với bác sĩ.“Meo.” như là ngửi được hơi thở của Lục Giang Minh, Đại Ngư rên lên một tiếng nho nhỏLửa giận trong lòng của Lục Giang Minh ngay lập tức biến sĩ ôm Đại Ngư vào phòng giải Giang Minh ngồi trên băng dài bên ngoài, hắn ngơ ngác nhìn bụi bay dưới ánh nắng mặt trời đầy chói chang, Mục Ca, ngay cả Đại Ngư được anh nhặt mấy ngày trước cũng sẽ biểu lộ gì đó để cảm nhận được sự tồn tại của anh, vậy tại sao anh có tìm như thế nào thì em vẫn nhẫn tâm không một lời hồi đáp?” nay là ngày kỷ niệm yêu nhau của Lục Giang Minh và Dư Mục tiếc là thiếu mất một nhân vật Giang Minh nằm ở trên giường, hắn đột nhiên nhớ đến cảnh tượng Dư Mục Ca nằm trong lồng ngực của hắn rồi cùng nhau xem phim trên điện cúi đầu nhìn thoáng qua chiếc nhẫn trên tay mình, ba chữ YMG’ ở trên đó đâm vào mắt khiến hắn suýt nữa rơi lệ.“Mục Ca, hôm nay là ngày kỷ niệm của chúng ta, không biết em còn nhớ hay không.”“Em chắc chắn sẽ nhớ, anh biết, chuyện có liên quan đến anh thì em sẽ không bao giờ quên.”“Anh vốn dĩ muốn đi qua những nơi mà chúng mình từng đến, nhưng sau đó anh lại từ bỏ, bởi vì không có em, những hồi ức đó đều trở nên chẳng còn ý nghĩa gì.”Người đàn ông ấy chỉ lẩm bẩm một mình, giọng nói từ tính của hắn vang vọng trong căn phòng rộng Giang Minh nhắm mắt lại, nhỏ giọng nói “Mục Ca, em trở về đi.”Anh bây giờ ngay cả nằm mơ cũng không gặp được em nữa không phải còn lại tấm hình kia, anh thậm chí có chút không nhớ rõ dáng vẻ của em trông như thế biết dù có xin lỗi như thế nào thì cũng không xoá được những tổn thương em đã chịu, nhưng anh thực hy vọng rằng những ngày sau này anh sẽ bù đắp cho em thật nay Lục Giang Minh vẫn như cũ không thu được tin tức gì, người của hắn tìm khắp cả các thành phố lân cận cũng chẳng thấy dấu vết của Dư Mục Ca, điều này khiến tâm trạng của hắn đặc biệt tồi lý nhắc nhở Lục Giang Minh, có thể Nguyễn Hướng Sâm sẽ biết được Dư Mục Ca ở Giang Minh nghe vậy thì những dòng suy nghĩ lộn xộn của hắn cũng đã được thông suốt, hắn nhớ những lời trước kia Nguyễn Hướng Sâm từng nói với hắn, Dư Mục Ca đang bị trầm cảm, nếu không có thuốc cùng với sự hỗ trợ của bác sĩ tâm lý thì cậu có lẽ đã sớm kết thúc cuộc đời của mình, hắn có thể bắt tay điều tra từ bác sĩ tâm Giang Minh có linh cảm lần này hắn chắc chắn sẽ tìm được Dư Mục Ca, anh sẽ không để em lại rời đi lần nữa, anh sẽ nắm chặt tay em cùng em già Giang Minh đã tìm được bác sĩ khi biết được mục đích của Lục Giang Minh khi đến đây, bác sĩ Lương tháo mắt kính xuống, nhàn nhạt nói “cậu ấy chưa từng nói gì với cậu hay sao?”Lục Giang Minh cảm thấy trái tim đau đớn khó chịu, giọng nói của hắn hơi khàn khàn “Không có.”Bác sĩ Lương nghe vậy thì động tác chợt dừng lại” Vậy thì thật xin lỗi, tôi không thể tiết lộ thông tin riêng tư của bệnh nhân khi chưa nhận được sự đồng ý của đối phương.”“Tôi là người yêu của em ấy.” Đáy mắt của Lục Giang Minh như kết một tầng băng mỏng khiến người ta nhìn thấy mà sĩ Lương mỉm cười ” Dư tiên sinh chỉ nói với tôi rằng người mà cậu ấy yêu là một người thích bay nhảy, người mà cậu ấy nói đến là anh sao?Lục Giang Minh sửng sĩ Lương cúi đầu, đeo lại mắt kính “Nếu anh là người yêu của cậu ấy thì tự nhiên sẽ biết tất cả mọi chuyện của Dư tiên sinh, nhưng tôi xem ra anh cũng chẳng phải là người yêu của cậu ấy.”Lục Giang Minh biết đối phương là đang âm thầm chỉ trích hắn không phải là một người yêu đủ tư nhìn xuống ghế sô pha, trong đầu hiện lên cảnh tượng Dư Mục Ca ngồi ở đây bình tĩnh kể lại chuyện giữa cậu và khi đó, là dùng tâm trạng như thế nào mới có thể xé rách miệng vết thương cho bác sĩ Lương xem?Là mỏi mệt, là bi thương hay là buồn bã thất vọng?Nghĩ đến đây, Lục Giang Minh gần như cảm thấy không thể hít thở ra, trong lúc hắn không quan tâm thì Dư Mục Ca lại đau thương đến Giang Minh tay nắm chặt thành nắm đấm, là hắn có lỗi với cậuHắn không nghĩ đến Dư Mục Ca sẽ tổn thương sâu đến như vậy.” Làm ơn hãy nói cho tôi biết em ấy đang ở đâu.”Bác sĩ Lương chăm chú nhìn hắn thật lâu, hỏi một đằng trả lời một nẻo “Bệnh trầm cảm nặng nếu không có thuốc ngủ cùng bác sĩ tâm lý thì sẽ không sống nổi, việc này anh biết chứ?”Trái tim của Lục Giang Minh bỗng nhiên đập loạn, hắn có một dự cảm không lành.“Cũng khoảng hai tháng rồi tôi đã không còn gặp lại Dư tiên sinh.”“Nói không chừng em ấy chỉ là thay đổi một bác sĩ tâm lý khác mà thôi.” Lục Giang Minh vẫn trông chờ vào một hi vọng nào sĩ Lương nhìn hắn đầy thương hại, chậm rãi nói, “Trước khi cậu ấy đi đã để lại cho tôi một quyển sổ ghi chép, hơn nữa cậu ấy còn nói với tôi nếu anh tìm được chỗ này thì nhất định phải giao nó cho anh.”Lục Giang Minh hai mắt đỏ lên “Quyến sổ ghi chép ấy đang ở đâu?”Bác sĩ Lương đứng dậy, đi đến kệ sách ở đằng sau lưng tìm một lúc, sau đó đưa cho hắn một quyển sổ thật Giang Minh chờ không nổi mà mở ra trang thứ nhất, đập vào trong mắt hắn là nét chữ quen thuộc.Hôm nay thấy được một câu, rất thích hợp cho tôi và Lục tiên sinh “Nguyện quân cả đời khỏe mạnh, vui sướng trôi chảy, con cháu đầy đàn, hạnh phúc dài lâu, đời đời kiếp kiếp sẽ không bao giờ gặp lại.”Lục Giang nắm chặt quyển sổ ghi chép trong đời kiếp kiếp, không bao giờ gặp lại?Làm sao có thể?Dư Mục Ca từng nói, cho dù cậu có đầu thai chuyển thế bao nhiêu lần đi chăng nữa thì cậu vẫn sẽ làm người yêu của hắn, không phải sao?”Sao cậu có thể đổi ý?Lục Giang Minh tiếp tục nhìn những trang tiếp theo thì kìm không nổi nước mắt, bác sĩ Lương thầm thở dài bên cạnh, thực xin lỗi, Mục Ca, tuy rằng cậu đã nói là không muốn dây dưa với hắn nữa, nhưng tôi biết rằng cậu sẽ không nỡ khiến hắn đau khổ như mà tôi cũng muốn làm điều gì đó cho sao một người đáng để nhận được sự yêu thương như cậu cuối cùng lại có thể rời đi thế giới này này với một thân thể tràn đầy đau khổ, mà người tổn thương cậu thì ngày ngày vui vẻ, không còn nhớ đến cậu là ai?”53.“Tôi không hối hận quen biết Lục tiên sinh nhưng tôi hối hận cùng anh ấy ở bên nhau.”“Hôm nay là ngày lễ tình nhân,đi đâu cũng sẽ gặp những cặp đôi ngọt ngào hạnh phúc, nhưng tôi chỉ có một căn phòng lạnh lẽo, fan của tôi đều nói những bức tranh tôi vẽ thực ngọt ngào, nhưng bon họ sẽ không bao giờ biết được, các nhân vật chính trong truyện đã là những kẻ xa lạ ở ngoài đời từ Giang Minh đột nhiên đứng dậy, truyện tranh?Truyện tranh gì?
năm nay Kim Taehyung rất ít khi chú ý Jeon Jungkook, hắn bị hoa thơm cỏ lạ bên ngoài hấp dẫn đôi mắt khiến hắn say mê quên lối về, trừ khi là có chuyện cần thiết nếu không Kim Taehyung sẽ không chủ động đi tìm cậu, bởi vì hắn biết rõ một khi hai người gặp mặt thì ngoại trừ đánh nhau cũng chỉ là đánh nhau, tất nhiên kết quả cuối cùng là đôi bên đều không có ai vui vẻ dù Kim Taehyung có tính lăng nhăng khắp chốn nhưng hắn cũng chẳng phải là kẻ ngu biết rõ một ngày nào đó, tất cả tình yêu của Jeon Jungkook dành cho hắn đều bị tiêu hao bởi những cuộc cãi vã thì chắc chắn cậu sẽ rời khỏi hắn mà không thèm quay đầu nhìn Taehyung hiểu rõ tính tình của Jeon Jungkook, nếu cậu thực sự nói ra lời chia tay với hắn, chứng tỏ rằng cậu đã hoàn toàn thất vọng về đoạn tình cảm này, thậm chí không muốn gặp lại người đã gây ra tổn thương cho lý do đó cho nên Kim Taehyung mới cố ý giảm bớt số lần gặp nhau của hai người, hắn hi vọng Jeon Jungkook có thể hiểu được rằng những tên bồ nhí của hắn chẳng qua chỉ là trò tiêu khiển vui chơi qua đường mà thôi, còn Jeon Jungkook cậu mới là người hắn đặt ở đầu quả vậy Kim Taehyung chưa bao giờ biết được Jeon Jungkook sẽ vẽ truyện tranh online, dù Jeon Jungkook chưa từng học qua chuyên ngành hội hoạ nào nhưng cậu thực sự rất có thiên phú trong lĩnh vực nhật lần trước của Kim Taehyung, Jungkook đã đưa một bản phác thảo về gương mặt của hắn, bức vẽ đó đến bây giờ vẫn được hắn cất giữ trong thư khi nhớ lại chuyện chuyện này, Kim Taehyung lập tức từ trên giường đứng lên, ngay cả dép lê cũng chưa kịp xỏ mà lao ngay đến thư phòng.“Nó ở đâu rồi?” Kim Taehyung một bên tìm kiếm một bên cố gắng nhớ lại mình đã để đặt bức ảnh kia ở gian trôi qua cũng đã quá lâu, ký ức khi xưa cũng trở nên mờ Taehyung lục lọi nửa ngày trời cũng chẳng thu hoạch được gì, hắn mê mang ngồi xuống đất, ngơ ngác nhìn tấm thảm dưới đất, sau đó hai mắt từ từ đỏ lên.“Jungkook, em đang hận anh lắm đúng không?”Đến cả quà sinh nhật của em tặng mà anh cũng không tìm thấy, nếu em biết được thì có phải sẽ rất hối hận khi đó đã đồng ý cùng anh ở bên nhau?Kim Taehyung lau đi nước mắt, vịnh bàn đứng dậy, ánh mắt của hắn chợt dừng lại khi vô tình lướt qua một tập thơ trên bànHắn lôi tập thơ ra, tờ giấy trong đó rớt ra ngoài, từ từ rơi xuống mặt Taehyung cúi người xuống nhặt nó lên và mở ra xem, mặc dù nét bút đã mờ đi rất nhiều nhưng qua tấm giấy mỏng này hắn vẫn có thể cảm nhận được lúc ấy Jeon Jungkook đã cực khổ vẽ ra bức tranh này như thế đến khi xem hết bức tranh, Kim Taehyung mới nhìn đến một hàng chữ ở bên dưới.“Anh hiểu được cảm giác cả người đau thương không? Taehyung à, em từ bỏ.”Hai tay của Kim Taehyung không ngừng run lên, cái gì gọi là từ bỏ, hắn không cho phép, tuyệt đối không cho giấy đó của Jeon Jungkook không được tính, cậu nhất định phải đứng trước mặt hắn nhận được sự đồng ý của hắn thì mới được coi như là chia cùng thì Kim Taehyung cũng đã tìm được truyện tranh của Jeon Jungkook Jeon Jungkook lấy bút danh là thù đồ, có fan từng hỏi cậu tại sao lại lấy tên này thì cậu nói xem qua một câu, chợt vui đến lạ, gọi là nhẹ ngâm nga một khúc ly ca xưa, dĩ quân thù đồ bất đồng quydĩ quân thù đồbất đồng quy*thù đồ đồng quy là câu thành ngữ có nghĩa như câu trăm sông đổ về biển, ý chỉ dù ở những nơi khác nhau thì vẫn quy về một mối. Trong đây tách vế raDĩ quân thù đồ – đã không cùng nơi xuất phát với người bất đồng quy – thì cũng chẳng thể cùng người bên nhau Từng đốt ngón tay của Kim Taehyung đều trắng bệch, hóa ra cậu từ lâu đã chẳng muốn cùng hắn dây dưa nữa tranh không dài, mỗi một câu nói đều là những chuyện xưa xoay quanh giữa các nhân vật xưa rõ ràng thực ấm áp nhưng Kim Taehyung lại cảm thấy trong đó chứa một sự nhàn nhạt đau thương.“Chuyện xưa đến đây là kết thúc, Myung và Heun không có phiên ngoại, bởi vì tôi không vẽ ra được tương lai của bọn họ, thực xin lỗi.”Tại sao lại không vẽ ra được tương laiLà bởi vì bọn họ không có tương lai sao?
anh ấy không biết tôi đã chết