MU quyết đấu Arsenal cho hy vọng đua tranh top 4 Premier League và Bruno Fernandes được kỳ vọng trở lại là chính mình sau những trận đấu lạc lối. Hai bé khoảng một tháng tuổi, nằm chung trong cái rổ, được một người dân phát hiện tại lối vào khu đô thị Gamuda (Hoàng Mai), giáp đường vành đai 3, vào khoảng 19h30 ngày 29 Tháng Chín. Lúc phát hiện, ở chân hai bé có đeo giấy của Bệnh viện Phụ sản Hà Nội, ghi tên mẹ KẺ LẠC LỐI [IMG] Tác giả: XuToo Thể loại: Hiện đại Giới thiệu: Làng chài vốn dĩ bình yên. Cô nói với giọng nhẹ nhàng hết mức có thể và quay người đi về phía nhà mình. Trong đầu cô đang hy vọng rằng anh ta sẽ đi theo mình để vào trong trú mưa. Nội dung chính phim Lạc Lối Dưới Lòng Côn Luân Trong thời kỳ Trung Hoa Dân Quốc, câu chuyện xoay quanh nhân vật Đinh Vân Tề (Hứa Khải) là một sinh viên du học trở về và là người thừa kế duy nhất có thể mở khóa kho báu của Di tích Côn Luân. Những Cuốn Sách Hay Cho Người Trẻ Đang Lạc Lối, Thiếu Định Hướng Ngày hôm nay trôi qua sẽ là mãi mãi không quay trở lại. Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua. Nếu trước đây bạn từng mua nhiều quyển về lối sống phương Tây thì đây lại là một lựa chọn không tồi về Lạc Lối Dưới Lòng Côn Luân được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Thiên Hạ Bá Xướng, tác giả từng chấp bút cho các tác phẩm ăn khách như Hà Thần, Ma Thổi Đèn. Bộ phim được lấy bối cảnh vào thời dân quốc, có chủ đề về phiêu lưu bí ẩn với nội dung kể về nam chính Đinh Vân Tề (Hứa Khải) là một du học sinh tài giỏi vừa trở về nước. Truyện Lạc Lối Quay Về của tác giả Công Tử Như Lan . Truyện thuộc thể loại Truyện Ngược, Truyện Đam Mỹ. Đọc truyện nhanh miễn phí tại Truyen24.info. RYNvV. Thẩm Mạc Thành rời nhà liền tới công ty, lúc gần họp lại không thấy Thẩm Vân đâu, hỏi nhân viên mới biết Thẩm Vân ra ngoài từ trưa vẫn chưa quay về.“Boss, có cần gọi cho trợ lý Thẩm không ạ?” thư kí hỏi.“Gọi cho cậu ta đi.” Thẩm Mạc Thành đáp, dù sao tư liệu họp hội nghị đều do Thẩm Vân chuẩn khi thư kí liên lạc với Thẩm Vân mới biết cậu ta đang trên đường về công ty, Thẩm Mạc Thành gật đầu tỏ ý đã biết, rồi ra hiệu cho thư kí đi cùng mình vào phòng Thẩm Vân trở về thì cuộc họp cũng đã trôi qua nửa tiếng đồng hồ, cậu nhẹ nhàng đi vào phòng tìm chỗ ngồi xuống, tiếp nhận tài liệu từ thư ki lâm thời thay thế vị trí của mình, Thẩm Vân gật gật đầu tỏ ý cảm tạ, đối phương mỉm cười đáp lại rồi nhẹ nhàng rời khỏi phòng nghị kéo dài hơn một tiếng đồng hồ nữa mới kết thúc, Thẩm Mạc Thành khép tài liệu lại “Tan họp.”Hai chữ đơn giản nhưng lại có sức mạnh phá tan không khí căng thẳng đầy áp lực trong phòng, mọi người âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nhìn theo bóng sếp rời khỏi phòng họp. Thẩm Vân lưu lại cho mọi người trong phòng một nụ cười không rõ hàm ý, rồi cũng nối gót rời lại văn phòng, Thẩm Vân báo cáo các công tác sắp tới cần làm cho Thẩm Mạc Thành, xác nhận không có nhầm lẫn gì rồi mới đưa tư liệu vừa mới lấy về cho Thẩm Mạc Thành “Đây là tư liệu hôm trước nhờ người điều tra, tôi cảm thấy phải đưa cho ngài xem trước nên lập tức mang về đây.”Ý chỉ đây là thông tin trọng yếu cần phải để Thẩm Mạc Thành Mạc Thành nghe vậy liếc nhìn cậu ta một cái, tiếp nhận tư liệu mở ra đầu tiên là thông tin cá nhân của La Thiếu Hằng, bên trong viết La Thiếu Hằng từng theo học học viện mỹ thuật A đại, lúc 20 tuổi còn trúng tuyển học viện mỹ thuật tạo hình hoàng gia Y quốc, đó vốn là ước mơ của anh cũng là ước mơ chung của tất cả những người theo học ngành mỹ thuật tạo hình, nhưng điều bất ngờ nhất là anh không tiếp tục theo học mà ngay cả học viện mỹ thuật A đại cũng không thể tốt dưới tư liệu có ảnh chụp ngày nhập học của La Thiếu Hằng, anh mặc áo sơ mi trắng đứng trên lễ đài, mặt lộ ra nụ cười ôn hòa tự tin, cả người như phát sáng một vầng hào quang kim sắc.“Thông tin về La thiếu cũng không khó tìm, đây chỉ có thông tin cá nhân của anh ấy, bởi vì thời gian gấp gáp, rất nhiều chuyện còn chưa kịp điều tra rõ ràng, nhưng những chuyện từ năm 18 tuổi cho tới năm 20 tuổi của anh ta dường như đã bị ai đó tận lực xóa bỏ. “ Thẩm Vân đứng bên cạnh lên Mạc Thành nghe vậy, ngón tay vốn định lật sang trang tiếp theo khẽ dừng lại “Xóa bỏ?”“Vâng.” Thẩm Vân muốn nói lại thôi “Hơn nữa…”“Có chuyện nói thẳng.” Thẩm Mạc Thành lật qua trang tiếp theo, tiếp tục xem xét, ánh mắt nhìn thấy một cái tên liền trợn tròn hai mắt.…. Được rồi, không cần nói nữa. Tầm mắt Thẩm Vân cũng dừng ở cái tên vô cùng quen thuộc kia.— Thẩm Mạc Mạc Thành rất nhanh đọc xong toàn bộ nội dung, lại cẩn thận tỉ mỉ đọc đi đọc lại, một chữ cũng không bỏ mà xác nhận lại nhiều lần. Cuối cùng ánh mắt dừng lại ở cái tên giống hệt tên mình, ánh mắt sắc như dao cơ hồ muốn chọc thủng luôn cả trang giấy mỏng lúc lâu sau, hắn ngẩng đầu nhìn Thẩm Vân “Này là có ý gì?”Trong mắt hắn chứa đựng hàn ý nồng đậm, giọng nói tuy nhẹ nhưng lại tựa như hàn băng khiến Thẩm Vân khẽ run rẩy.“Theo tin tức điều tra được, 12 năm trước, thời đại học, La Thiếu Hằng từng có người yêu, nhưng người đó đã qua đời 10 năm trước vì tai nạn xe cộ.”Cùng tên với mình!Trong nháy mắt, tay Thẩm Mạc Thành nắm chặt, trang giấy cũng theo đó mà bị vo vún lại.“Boss, trang sau có ảnh chụp của hai người bọn họ.” Thẩm Vân cơ hồ ôm tâm tư dù có chết cũng phải nói, nhìn bàn tay sếp mình nắm chặt trang giấy, cậu không chút nghi ngờ nếu lực đạo này mà đặt lên cổ mình, chắc chắn cậu đã đi gặp Diêm Mạc Thành không lật sang trang sau ngay, hắn có dự cảm trang sau có thứ mà hắn vô cùng không muốn nhìn thấy, thậm chí qua lời nói của Thẩm Vân, có thể đoán được một số thứ. Trầm mặc vài giây, cuối cùng hắn cũng lật bức ảnh trông có vẻ khá tối hiện ra trước góc độ chụp và độ rõ nét của bức ảnh, có thể thấy đây chỉ là một bức chụp lén, mặt hai người kia không quá rõ đèn đường mờ nhạt, La Thiếu Hằng thời niên thiếu đang thân mật ôm cổ một người nam nhân, ngửa đầu nói gì đó với người kia, đối phương hơi cúi đầu, một tay đỡ lưng La Thiếu Hằng, khuôn mặt tươi cười sủng nịnh nhìn La Thiếu nhân trong ảnh có gương mặt rất quen thuộc, quen thuộc tới mức ngày nào Thẩm Mạc Thành cũng nhìn thấy qua gương, quen thuộc tới mức chính hắn cũng phải hoài nghi hai mắt vì gương mặt người trong ảnh khá giống với gương mặt hắn, đặc biệt là khi nhìn nghiêng như thế này thì hầu như không có gì khác mắt hắn chuyển qua gương mặt La Thiếu Hằng trong ảnh, cho dù không nhìn thấy chính diện nhưng Thẩm Mạc Thành cũng có thể tưởng tượng ra lúc ấy trong mắt cậu ta nhất định đong đầy yêu thương, con ngươi đen láy sáng ngời, đáy mắt hiện rõ hình ảnh người nam nhân trước mắt, tựa như ngoại trừ hắn ta ra không thể chứa thêm người không phải biết rõ trước kia mình không hề biết La Thiếu Hằng thì lúc này dường như hắn đã nghĩ người trong ảnh chính là đột nhiên truyền tới một trận đau đớn khó chịu, Thẩm Mạc Thành dừng sức nhắm mắt lại, hai tay đột nhiên nắm chặt.“Boss?!” Thẩm Vân thấy thế biết chứng đau đầu của hắn lại tái phát, vội vàng từ ngăn kéo bên cạnh lôi ra một lọ thuốc. Vặn nắp lấy thuốc ra đưa cho Mạc Thành không hề tiếp nhận, hắn mím chặt khóe môi, ngoại trừ đau đầu ra, bức ảnh trước mắt tựa như kim châm thi nhau đâm vào lòng hắn, đau đớn nối đau đớn. Hình ảnh lần đầu tiên gặp La Thiếu Hằng ở Thụy Sĩ chợt hiện ra trước mắt.— Anh tên Thẩm Mạc Thành phải không?— Có thể cho em xem tay phải của anh không?— Em muốn được sống cùng anh, muốn mỗi ngày đều được nhìn thấy đầu tiên gặp nhau, ánh mắt La Thiếu Hằng mang theo nồng đậm yêu thương không chút nào che giấu, tình cảm nồng nhiệt trắng trợn như vậy, tựa như quả táo trong vườn địa đàng, khiến hắn bị hấp dẫn vô pháp cự tuyệt.— Nói xem, cậu coi tôi là ai?— Nếu em nói em không coi anh là ai hết, em biết rất rõ anh là Thẩm Mạc Thành, anh có tin không?Tin không?Nếu như không có phần tư liệu này, Thẩm Mạc Thành thiếu chút nữa sẽ trước hắn đã cảm thấy La Thiếu Hằng thông qua hắn mà nhìn một người khác, hiện giờ suy đoán này đã được chứng ra, trước kia La Thiếu Hằng từng có người yêu, người đó trùng họ trùng tên với hắn, khuôn mặt cũng giống hắn, nhưng đã chết mười năm thế giới, số người giống nhau không nhiều, giống nhau mà còn cùng tên cùng họ lại càng hiếm, cố tình trong đời hắn đã gặp phải.— Thẩm Mạc Thành, anh đã về?— Vì sao anh không nói gì? Em lại nằm mơ nữa sao?— Lần này anh còn đi nữa không? Nếu anh còn đi nữa, có thể mang em theo không? Đi đâu em cũng không đâu cũng không sợ… kể cả cái chết sao?Đến tột cùng La Thiếu Hằng đã yêu người này bao nhiêu, đến mức có thể vì hắn ta mà mạng sống cũng không tới đây, trong lòng Thẩm Mạc Thành bức bối không chịu nổi, đầu đau nhức càng thêm rõ ràng, từng trận từng trận kéo tới tựa như có người đang dùng dao sắc bén nhọn cứa qua cứa lại trong đầu hắn, cơn đau như thủy triều ập tới khiến trán hắn thấm đẫm mồ hôi.“BOSS!” Thẩm Vân hô nhận viên thuốc và cốc nước từ tay Thẩm Vân nuốt xuống, lúc này sắc mặt Thẩm Mạc Thành trầm xuống cơ hồ sắp nhỏ ra được nước, nếu ánh mắt có thể giết người, nam nhân trong ảnh chụp đã chết vô số lần.“Tôi và hắn ta, giống nhau sao?” Thẩm Mạc Thành nhẹ giọng hỏi. Giọng nói mang theo chút âm hàn không biết đầu Thẩm Vân run lên, không biết phải nói thế nào, nói giống thì đúng là đi tìm chết; nói không giống thì thật sự rất dối lòng, sự thật rành rành trước mắt, khuôn mặt nghiêng nghiêng của nam nhân kia, ngoại trừ sự ôn nhu không có ở Boss thì thoạt nhìn cơ hồ giống y đúc.“Hiện vẫn còn đang tiếp tục điều tra, tôi sẽ mau chóng làm rõ ràng.” Thẩm Vân kiên trì nói, cậu sắp bị áp suất thấp từ người Boss đông chết rồi, đồng thời cũng cảm thấy lúc trước không sớm đi điều tra La Thiếu Hằng một chút, hiện tại người cũng đã chuyển tới nhà Boss ở, mới biết được căn nguyên đằng sau mọi chuyện.“Tiếp tục điều tra, khi nào rõ ràng mọi chuyện mới thôi.” Giọng Thẩm Mạc Thành so với bình thường lạnh hơn mấy độ. Không tiếp tục xem bức ảnh kia nữa, mà lật sang trang tiếp Vân thấy hắn lật qua, vội nói “Trang sau là thông tin về gia đình La Thiếu Hằng, anh ta là người La gia ở A thị.”La gia A thị, cũng loại trừ khả năng La Thiếu Hằng là người Thẩm Khâu Hùng cài tới bên cạnh tình hình hiện tại cũng không khá hơn khả năng này chút nào, sau mấy lần tiếp xúc với La Thiếu Hằng, Thẩm Vân rõ ràng cảm thấy Boss đối với La Thiếu Hằng không giống những người khác. Từ lúc bên Thụy Sĩ, còn chưa rõ thân phận của La Thiếu Hằng đã để anh ta đi theo, đến lúc La Thiếu Hằng sinh bệnh tự mình chăm sóc, rồi lại đến khi La Thiếu Hằng từ A thị bay tới, Boss còn ra tận sân bay đón người đưa về nhà là có thể nhìn vốn tưởng La Thiếu Hằng là nhất kiến chung tình với Boss, tái kiến ái mộ, vì Boss không ngại đường xa vạn dặm chạy tới, giờ mới phát hiện mọi chuyện vốn không như đã tưởng, hay nói chính xác hơn thì Boss chỉ là một người thế thân?!Vừa nghĩ tới sáng nay, Boss còn vì La Thiếu Hằng mà hoãn cuộc họp quan trọng, đột nhiên cậu có cảm giác như hiện trường hôn lễ đột nhiên biến thành một hồi Tu la thật muốn xong động để bên cạnh phá vỡ không khí đầy áp lực trong phòng, Thẩm Mạc Thành ném tư liệu vào trong ngăn kéo, cầm di động đi sang một bên, sau khi nghe rõ lời đối phương nói liền biến sắc “Tôi lập tức qua đó.”Sau khi cúp điện, Thẩm Vân vội hỏi “Xảy ra chuyện gì vậy ạ?”“Bệnh tim của ông tái phát phải vào bệnh viện.” Thẩm Mạc Thành cầm áo khoác bành tô vắt trên ghế dựa bước nhanh ra khỏi văn phòng, Thẩm Vân vội vàng chạy theo bọn họ chạy tới bệnh viện, Thẩm lão gia tử vẫn còn đang trong phòng phẫu thuật, bên ngoài cửa phòng chỉ có một nhà ba người Thẩm Khâu Hùng và chú Triệu quản gia đang ngồi chờ, Thẩm Khâu Hùng thấy hắn đến thì bước tới gần, Thẩm Vinh Xương ở cạnh lão ta trộm né sau đằng sau.“Mạc Thành, cháu đã tới rồi.” Thẩm Khâu Hùng nghênh đón “Ông vẫn còn đang phẫu thuật, chúng ta…”Thẩm Mạc Thành tùy ý gật đầu, trực tiếp lướt qua lão ta, Thẩm Khâu Hùng lời chưa nói hết liền nuốt trở lại, biểu tình rối rắm. Hiện tại, lão ta không có thực quyền, lúc trước muốn hợp tác với Hoành Vận lại không ngờ bị Thẩm Mạc Thành từ giữa gây khó dễ phá hỏng!Thẩm Mạc Thành không tốn hơi quản lão ta nghĩ gì, lập tức đi tới trước mặt chú Triệu hỏi thăm “Chú Triệu, tình hình ông thế nào rồi?”“Lão gia hiện không tốt lắm.” Chú Triệu lắc đầu “Lúc đó, lão gia bị khó thở, cả người rơi vào hôn mê bất tỉnh.”Nghe ông ấy nói vậy, sắc mặt Thẩm Mạc Thành trầm xuống, nhìn về phía Thẩm Vinh Xương ở một Vinh Xương bình thường làm mưa làm gió ở bên ngoài, vì cậy thân phận người Thẩm gia của mình, nhưng mỗi khi đối mặt với Thẩm Mạc Thành, ngay cả mở miệng gã cũng không trước khi Thẩm Mạc Thành chưa rõ sống chết nằm liệt trong bệnh viện vài năm, gã cho rằng chủ quyền Thẩm gia rốt cuộc rơi xuống tay cha gã rồi, mình cũng được thăng chức thái tử gia rồi, nào ngờ Thẩm Mạc Thành lại thật sự có thể đi một vòng quỷ môn quan quay trở lại, không những thế, Thẩm Mạc Thành còn được Giang gia giúp đỡ, lần nữa tẩy sạch Thẩm gia, thu hồi toàn bộ quyền lợi vốn đã bị phân tán chia năm xẻ bảy trở về nằm gọn trong tay kia, khi cha Thẩm Mạc Thành, Thẩm Tông Hiền vẫn còn tại thế, Thẩm lão gia tử vẫn luôn thiên vị đứa con cả, nên trong đống con cháu bọn họ, ông nội cũng thiên vị Thẩm Mạc Thành hơn cả, nếu không, năm đó ông nội cũng không giao Thẩm gia lại cho hắn. Điều này khiến Thẩm Vinh Xương vẫn luôn không được ông nội yêu quý phi thường khó chịu, hơn nữa ngay cả khi ông nội trở nên lẩn thẩn cũng luôn mồm nhắc tới đứa con cả đã đoản mệnh của mình, càng khiến gã không thể nuốt trôi khẩu khí này, huống chi Thẩm Mạc Thành là kẻ gián tiếp đã khiến gã bị tàn phế một chân, gã vẫn luôn ghi hận trong lòng, hôm nay nhất thời giận dữ công tâm, đại nghịch bất đạo nên mới lớn tiếng chỉ trích lão gia tử vài câu, khiến ông nội hôn mê bất ông nội hôn mê ngất xỉu, gã xác thực cũng vô cùng hoảng sợ, thật sự không ngờ ông nội lại không chịu nổi, kích động vội vội vàng vàng cùng chú Triệu đưa ông nội tới bệnh viện, hiện giờ nhìn bộ mặt âm hàn của Thẩm Mạc Thành, cả người gã đều toát mồ hôi lạnh, rợn cả sống lưng.“Anh… anh họ.” Thẩm Vinh Xương nuốt nước miếng “Anh đừng nhìn em, ông nội tự mình ngất đi, không liên quan gì tới em!”“Đúng đó, Mạc Thành.” Bà Trịnh Thu Hồng cũng lên tiếng che chở con trai “Ông nội lắm bệnh sức khỏe yếu cũng không phải ngày một ngày hai, chuyện này cũng không thể trách Vinh Xương.”“Một chút cũng không liên quan?” Thẩm Mạc Thành cười lạnh, chân dài bước tới, đứng trước mặt Thẩm Vinh Xương, đối phương bị vóc dáng cao lớn cùng khí thế ngút trời của hắn dọa cho thối lui, còn chưa kịp phản ứng đã bị Thẩm Mạc Thành đá cho một cú té lăn trên mặt đất, phát ra một tiếng hét đau đớn.“Vinh Xương!” Thẩm Khâu Hùng và Trịnh Thu Hồng đều cả kinh, vội vàng chạy tới, bà Trịnh đỡ con trai đứng lên, liên tục hỏi han “Con có sao không? Có bị thương ở đâu không?”Thẩm Vinh Xương bất ngờ bị đá một phát trúng bụng, nơi đó truyền ra đau nhức khiến gã tái xanh mặt mày, miệng phát ra tiếng xuýt xoa rên rỉ, không thể nói được ra Mạc Thành thu hồi chân, từ trên cao nhìn xuống Thẩm Vinh Xương đang ôm bụng lăn lộn trên sàn, thản nhiên nói “Tốt nhất mày nên cầu cho ông nội được bình an vô sự, nếu không tao cho mày đi cùng ông để bồi tội.”Những lời này khiến cả nhà Thẩm Vinh Xương sắc mặt đại biến, hơn nữa Thẩm Vinh Xương bị khí thế của hắn dọa sợ co rúm lại, rất sợ lại bị Thẩm Mạc Thành cho thêm một cú nữa.“Thẩm Mạc Thành!” Thẩm Khâu Hùng thấp giọng quát “Mày đừng quá phận! Trong mắt mày còn có người chú là tao nữa hay không?!”Thẩm Mạc Thành không để ý tới sự tức giận của ông ta “Nếu chú Tư bình thường bận rộn không dạy được con trai, vậy thì cháu đành giúp chú quản giáo nó vậy.” Lúc nói lời này ánh mắt hắn xẹt qua cái chân trái của Thẩm Vinh Xương, nơi đó đã bị Ngô gia đánh cho tàn phế, đến nay vẫn còn phải bó thạch cao, sau này không còn khả năng đi lại như bình thường được Khâu Hùng nghe ra ý hắn, vô pháp tranh luận, dù sao cũng là con trai mình làm chuyện đuối lý trước, chỉ có thể oán hận nói “Được… được lắm, bây giờ ngay cả trưởng bối mày cũng không coi vào mắt! Anh cả sinh được một đứa con tốt ghê!”Thẩm Mạc Thành không muốn nhiều lời vô nghĩa với lão ta, xoay người tới ghế dựa ngồi xuống, chú Triệu và Thẩm Vân chia ra đứng hai Vinh Xương có khổ khó nói, chỉ có thể tha cái chân què đi theo cha mẹ ngồi sang một bên, hành lang lại khôi phục sự yên tĩnh vốn có, coi như việc tranh cãi trong gia đình chỉ là một đoạn nhạc đệm ngắn phẫu thuật thực thành công, Thẩm lão gia tử được đưa tới phòng hồi sức, tất cả đều thở phào một hơi, trong đó cảm thấy may mắn nhất có lẽ là Thẩm Vinh Xương, gã thật sự không chút nghi ngờ chẳng may ông nội có nằm xuống thật thì Thẩm Mạc Thành sẽ tiễn hắn xuống dưới bồi tội với ông ngay lập lão gia tử vẫn còn hôn mê, cả nhà Thẩm Khâu Hùng ở lại một lúc rồi cùng nhau rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại Thẩm Mạc Thành, Thẩm Vân và chú Triệu. Chú Triệu kể lại chuyện hồi chiều cho Thẩm Mạc Thành nay, ông đưa lão gia ra sân phơi nắng, vừa vặn Thẩm Vinh Xương cũng có mặt ở nhà, từ sau khi Thẩm Vinh Xương bị què chân, tính cách càng trở nên kiêu ngạo hơn so với trước đây, gã không dám tìm Thẩm Mạc Thành gây rối, chân bị thương chưa thể xuất môn, chỉ có thể ở trong nhà gây khó dễ với toàn bộ người giúp việc để trút lão gia đã già lại bị lẫn, tinh thần và trí óc đều không được minh mẫn, không thích có người lạ ở cạnh, chỉ cho phép một mình chú Triệu ở cạnh chăm sóc. Lúc ấy, chú Triệu về phòng pha trà cho lão gia, lúc đi ra thì thấy Thẩm Vinh Xương đang la hét ầm ĩ trước mặt lão gia, nói gì mà thằng con trai ông quý nhất đã sớm thi cốt vô tồn linh tinh gì đó…Người con trai, ông nội yêu quý nhất chính là cha của Thẩm Mạc Thành, hôm cha mẹ Thẩm Mạc Thành xảy ra chuyện, Thẩm lão phu nhân vốn sức khỏe không tốt, nghe tin không chịu nổi đả kích, nằm liệt trong bệnh viện nửa tháng rồi cũng ra trai, con dâu rồi tới bạn già lần lượt rời bỏ ông khiến Thẩm lão gia tử bị đả kích vô cùng lớn, từ đó tới nay vẫn ốm đau nằm liệt trên giường đã nhiều năm, sau khi sức khỏe được điều dưỡng khá lên thì tinh thần đã không còn minh mẫn như xưa, đến nay gần như đã rơi vào trạng thái vô tri vô giác, có đôi khi đến Thẩm Mạc Thành là ai cũng không còn nhớ rõ, có lúc còn coi hắn là Thẩm Tông Hiền cha khi nghe chú Triệu kể lại mọi việc, sắc mặt Thẩm Mạc Thành càng lúc càng lạnh như băng, chuyện cha mẹ bị tai nạn giao thông bỏ mình vẫn luôn là tâm bệnh của hắn và ông nội. Tuy rằng lái xe gây chuyện cũng đã đền tội nhưng khối tâm bệnh này vẫn không thể khỏi di động vang lên, Thẩm Mạc Thành lấy ra nhìn thấy là La Thiếu Hằng gọi tới, hắn nhớ rõ chiều nay trước khi rời đi, La Thiếu Hằng đã hỏi hắn có về nhà ăn cơm không, chắc là chưa thấy hắn về nên mới gọi điện tới hỏi một nhớ tới bức ảnh trong tư liệu, lại nhớ tới những lời La Thiếu Hằng đã nói với mình, Thẩm Mạc Thành cơ hồ không khống chế nổi cơn lửa giận đang bốc lên trong nhìn ba chữ La Thiếu Hằng trên màn hình, mặt không đổi sắc cắt đứt cuộc gọi. Trong phòng vẽ ban trưa, ánh dương quang xuyên qua cửa sổ chiếu vào khiến bóng người trong phòng kéo dài trên sàn, ánh sáng trắng hắt lên khuôn mặt nghiêng nghiêng tựa như tỏa ra một vầng hào quang lấp chì theo chuyển động cánh tay lưu lại từng đường nét lưu loát trên giấy trắng, hình ảnh trên giấy dần trở nên rõ ràng, mái tóc ngắn năng động, khuôn mặt nghiêng góc cạnh phân minh, ánh mắt nghiêm túc chuyên chú, bức vẽ nam nhân đầy sức sống dần thành Thiếu Hằng lui ra sau một chút, vừa lòng gật đầu, quay sang gọi người đang làm việc ở bên cạnh “Nè, anh tới đây chút.”Thẩm Mạc Thành nghe vậy ngừng tay lại, đứng dậy đi tới bên cạnh người yêu, sau khi nhìn thấy người trong tranh liền giật mình sửng sốt.“Thấy thế nào?” La Thiếu Hằng ngẩng đầu hỏi anh.“…Vẽ anh làm gì?” Thẩm Mạc Thành hỏi, bức tranh vẽ cảnh anh đang điều chỉnh giá vẽ lúc trước, phi thường tỉ mỉ chi tiết.“Có đẹp không?” La Thiếu Hằng hỏi lại lần đẹp thì giống như đang tự khen mình mà nói không đẹp thì rất dối lòng, Thẩm Mạc Thành dứt khoát không lên tiếng, xoay người giúp cậu nhặt đống bút vẽ rơi vương vãi dưới đất.“Người học vẽ luôn muốn dùng chính đôi tay mình vẽ lại tất cả những thứ đẹp nhất trên đời.” La Thiếu Hằng nhìn tư thế xoay người nhặt đồ của Thẩm Mạc Thành, thắt lưng tạo ra đường cong hoàn mỹ khiến cậu không rời mắt khỏi anh được, bút trong tay bất giác lại phác thảo vài nét, đường cong thắt lưng lại dần hiện Mạc Thành để gọn đống bút vẽ ở bên cạnh giá, vừa quay đầu, lại thấy La Thiếu Hằng đang chăm chú nhìn mình, hai mắt tựa như đang phát sáng, không khỏi lên tiếng hỏi “Em nhìn anh làm gì?”La Thiếu Hằng cười cười “Cởi quần áo ra.”Thẩm Mạc Thành sửng sốt, còn tưởng mình nghe lầm, nhưng lại lần nữa nghe thấy em ấy nói “Cởi xong ra bên kia ngồi, hôm nay vẽ anh cởi trần trước.”“….Anh còn chưa đồng ý.” Thẩm Mạc Thành đứng bất động.“Huh?” La Thiếu Hằng nghiêng đầu nhìn người yêu, khóe môi cong cong cười “Không phải đã nói mạng anh là của em à? Còn để ý thân thể làm chi.”“….”“Nếu anh không muốn, em cũng không ép.”“….Anh cởi.”………………………………“Ziii…..”Di động để bên cạnh khẽ rung lên đánh thức giấc mộng, những hình ảnh quá mức tốt đẹp đó chợt tan Thiếu Hằng vươn tay với lấy cái di động đưa tới trước mặt, thấy cái tên “La Hào” hiện lên trên màn hình cuộc gọi. La Hào là con trai của anh cả, tuy rằng anh bởi vì chuyện với Thẩm Mạc Thành mà đã cắt đứt quan hệ với người trong nhà nhưng lại vẫn thường xuyên liên hệ với đứa cháu này.“Alo.” La Thiếu Hằng nghe Hào nói cuối tuần có bạn của nó tới làng du lịch chơi, nhờ La Thiếu Hằng giúp đỡ bố trí sắp Thiếu Hằng nghe xong đáp “Hai người đúng không, được rồi, chú sẽ sắp xếp… à, cháu có thời gian thì cùng bạn bè tới đây chơi, không sao, đừng lo lắng.”Sau khi cúp điện thoại, La Thiếu Hằng thả chiếc di động lên chiếc bàn bên sổ phòng không đóng, gió nhẹ mang theo chút hàn ý tràn vào phòng, anh kéo chăn bọc kín bản thân, nhắm mắt lại tiếp tục ngồi trên xích đu, một lần nữa từng chút miêu tả hình dáng người trong mộng, khóe môi bất giác lộ ra nụ cười năm qua anh thường xuyên mơ thấy những kí ức đã qua, đặc biệt là từ sau khi trở về từ Cổ Nham Tự hình ảnh trong mơ thấy càng rõ ràng đó, Thẩm Mạc Thành tỉnh lại trong bênh viện phát hiện mình đã mất trí nhớ, bác sĩ nói đầu anh đã bị thương nặng, mất trí nhớ là chuyện đã dự kiến trước, có lẽ rất nhanh sẽ nhớ lại cũng có khả năng vĩnh viễn không thể nhớ liên lạc được với người nhà Thẩm Mạc Thành, trên người anh ấy còn đang bị thương, La Thiếu Hằng tốn bao sức lực mới cứu được người trở về cũng không thể buông tay mặc kệ. Sau khi nghĩ mãi, cậu quyết định đưa Thẩm Mạc Thành về chỗ trọ của cũng không ngờ được, vốn chỉ là không đành nhẫn tâm ra quyết định, cuối cùng lại phát triển thành mối quan hệ yêu đương ân lại lúc mình thổ lộ với Thẩm Mạc Thành, biểu tình anh ấy có chút trống rỗng, La Thiếu Hằng nhịn không được khẽ bật bỏ tay che mắt xuống, rồi lại cầm quyển nhật kí trên bàn bắt đầu viết nhật kí là thói quen được hình thành khi anh còn ở trong viện điều dưỡng, hồi đó áp lực trong lòng vô cùng lớn, nội tâm hỗn loạn đan xen những cảm xúc trái chiều khiến cả người anh như sắp nổ tung, tựa như bị vây trong khốn cảnh tìm không thấy lối ra, cũng không cách nào mở miệng cầu xin người khác giúp đỡ. Trải qua nhiều lần trao đổi không có kết quả, bác sĩ trưởng cho anh một quyển nhật kí, để anh viết ra những thứ muốn biểu đạt từ thâm tâm. Đúng một năm đầu tiên, điều duy nhất anh viết ra chỉ có ba chữ “Thẩm Mạc Thành”.Dù sau này đã rời khỏi viện điều dưỡng, thói quen đó vẫn được giữ lại, chẳng qua trong mấy năm gần đây, số lần anh viết nhật ký đã dần ít đi.— Gần đây luôn mơ thấy anh, anh vẫn giống trước đây, mà em đã không còn là bộ dạng trước đây anh yêu thích, em sợ lần tiếp theo gặp lại anh, liệu anh có còn nhận ra em nữa không…Ý thức được mình đã viết cái gì, La Thiếu Hằng dừng gặp mặt tiếp theo… khi đó chắc mình cũng đã bảy, tám chục tuổi rồi đi. Anh mỉm cười, khẽ đóng quyển nhật kí lại, ánh mắt vừa vặn dừng trên chuỗi tràng hạt nơi cổ tay. Nhìn nó hồi lâu, anh cởi chiếc vòng ra, ngón tay khẽ miết lên Phật châu có khắc chữ, tinh tế vuốt ve chữ “Thẩm”, nội tâm một mảnh an cuối tuần, La Thiếu Hằng nhận được điện thoại của bạn La Hào, nói bọn họ đã tới làng du Thiếu Hằng nghe La Hào nói bạn thằng bé sẽ đưa bạn gái tới đây, nhờ anh sắp xếp cho một phòng nghỉ, lại không ngờ rằng người tới lại là hai nam sinh, mà phòng anh sắp xếp là phòng đôi tình nhân cao cấp.“Thứ lỗi, tiểu tử thối La Hào không nói rõ cho anh biết.” La Thiếu Hằng có chút xấu hổ nhìn hai thanh niên trước mắt, chú ý thấy trong đó có một cậu nhóc hai tai đỏ bừng, vội nói “Anh lập tức kêu nhân viên đổi sang phòng tiêu chuẩn cho hai em.”“Thật ra cũng không sai.” Cố Bách sờ sờ mũi, kiên định nắm chặt tay Quý Dư bên cạnh “Tuy không phải bạn gái, nhưng là bạn trai.”“….” La Thiếu Hằng ngây ngẩn cả người, tình huống này có chút chệch hướng rất lớn a!La Thiếu Hằng thật sự không ngờ hai người bạn của La Hào lại là một đôi, càng không ngờ được rằng, hai nhóc ấy đã được song phương cha mẹ chấp nhận. Nói cách khác tình cảm của bọn họ đều được trưởng bối chúc phúc và ủng sắc mặt thản nhiên của hai thanh niên, anh kinh ngạc rất nhiều nhưng cũng không khỏi nhớ tới bóng dáng mẹ mình vẫn luôn cao cao tại thượng, đối đãi với bất cứ ai cũng xa cách hữu lễ không chút thân khi mẹ biết chuyện giữa anh và Thẩm Mạc Thành, đã ném luôn bộ cốc chén Thanh Hoa mà bà thích nhất xuống bên chân anh, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà quở trách hành vi của anh khiến La gia phải xấu mình lúc trước vì Thẩm Mạc Thành mà lựa chọn liều lĩnh hết thảy rời bỏ người thân, lại chưa từng nghĩ cuối cùng lại rơi vào kết quả thiên nhân vĩnh viễn cách biệt, nghĩ tới lại thấy mình thực đáng đời.…………….Làng du lịch của La Thiếu Hằng nằm dưới chân núi Vân Sơn, trên Vân Sơn có hai thắng cảnh nổi tiếng, một là suối nước nóng thiên nhiên, hai là thạch miếu trên đỉnh sau, La Thiếu Hằng dẫn bọn Cố Bách lên thạch miếu trên đỉnh núi thắp hương. Trên đỉnh, trừ bỏ ngôi miếu cổ, dọc hai bên đường đi cũng có không ít cư dân sống trên núi mở quán bày bán một ít đặc sản cùng những đồ kỉ niệm linh tinh để các nhóm du khách tới đây mua về làm kỉ niệm. Đồ kỉ niệm phần lớn chỉ là một số món đồ nhỏ, đa số được chế tác bằng gỗ, có thẻ gỗ bản nhỏ khắc tên, khắc chữ, làm lược, có loại gỗ hương điêu khắc hình hoa sen, hoặc ô truyền thống làm bằng giấy dầu, không quá đắt nhưng hơn ở cái được làm thủ công tỉ mỉ cẩn khi La Thiếu Hằng dẫn hai người bọn họ lên thạch miếu cầu phúc xong, liền đi dạo một vòng quanh các sạp hàng, để hai người bọn họ mua chút quà về làm kỉ niệm.“Bọn em có muốn mua cái gì đó không, Vân Sơn có rất nhiều đồ vật mang hàm nghĩa chúc phúc, có thể giữ lại cho mình hoặc tặng cho bạn bè người thân.” La Thiếu Hằng ngừng lại trước một sạp hàng, chỉ chỉ một ít đồ vật nho nhỏ hỏi hai người.“Để em xem thử.” Quý Dư nghe anh nói vậy cũng đứng trước sạp hàng lựa chọn. Trên giá treo vô số các thẻ gỗ nhỏ đủ loại hình thức kiểu dáng, mặt trên có khắc một số lời chúc phúc, ngoài ra còn có một số tượng điêu khắc nhỏ, trông phi thường đáng yêu.“Ông chủ, có thể khắc chữ lên không?” Cố Bách cầm một thẻ gỗ chưa khắc chữ hỏi chủ quán.“Có thể, nhưng hai ngày sau mới lấy được, khắc chữ xong còn phải phủ sơn bên ngoài nên hơi tốn thời gian, hai cậu muốn khắc chữ gì?” Chủ quán hỏi nói phải mất hai ngày mới lấy được, Quý Dư có chút do dự, ngày mai cậu và Cố Bách phải về Thiếu Hằng nhìn ra sự băn khoăn của cậu nhóc, liền lên tiếng “Để anh lấy hộ các em, La Hào thường xuyên tới đây, anh sẽ nhờ nó mang về cho các em.”Quý Dư cảm thấy phương án này có vẻ khả thi, sau khi cảm ơn La Thiếu Hằng rồi cùng Cố Bách chọn hai thẻ gỗ hình dáng giống nhau, nhờ chủ quán khắc chữ cho mình. Cậu trả tiền xong quay đầu bỗng thấy La Thiếu Hằng cầm một thẻ gỗ nhìn tới ngẩn người “Thiếu Hằng ca, anh có khắc không?”“Hả?” La Thiếu Hằng hoàn hồn, buông thẻ gỗ xuống, cười nói “Anh có rồi, hai đứa chọn xong chưa? Anh dẫn bọn em tới nơi khác tham quan.”Ba người vừa đi vừa tán gẫu, La Thiếu Hằng giới thiệu cho cả hai về một số phong tục đặc sắc của Vân Sơn, nhìn thấy sạp hàng nào thú vị sẽ dừng lại chọn lựa… Đang đi bỗng nhiên La Thiếu Hằng đột ngột dừng lại, biểu tình có chút sững sờ, hai mắt rõ ràng có chút không dám tin, môi bất giác run rẩy…“Làm sao vậy?” Quý Dư thấy anh đột nhiên dừng lại, thắc mắc hỏi.“Mạc Thành… Thẩm Mạc Thành!” La Thiếu Hằng tựa như bị cậu nhóc đánh thức, mãnh liệt gọi ầm lên, bước chân nhanh chóng chạy về phía Bách và Quý Dư không hiểu gì, liếc nhau rồi cũng chạy theo giây này, La Thiếu Hằng cảm thấy mình thực sự điên rồi, loại cảm giác này giống như nhiều năm làm cái xác không hồn bỗng nhiên phát hiện mình vẫn còn sống, người mình luôn tâm tâm niệm niệm lại bất ngờ không dự báo mà xuất hiện ngay trước mắt, tuy rằng chỉ thấy qua sườn mặt nghiêng nghiêng, nhưng anh tuyệt đối không nhìn đi không quá rộng mà lữ khách đi lại cũng không ít, chạy giữa đám đông không dễ dàng, nhưng anh không chút nào để ý, chỉ muốn lao nhanh tới phía trước, giữ chặt người kia lại. Nhưng tình huống này quả thật không cách nào thuận lợi đi qua, thật vất vả mới lao qua đám người cuối cùng lại không nhìn thấy bóng dáng người kia đâu, chung quanh chỉ toàn các gương mặt xa lạ, duy độc không có người anh Bách và Quý Dư cũng chạy tới bên cạnh La Thiếu Hằng, phát hiện vẻ mặt anh có chút mờ mịt, rõ ràng một nam nhân đã gần 30 tuổi, lúc này lại trông giống như tiểu hài tử bị lạc đường.“Thiếu Hằng ca, anh không sao chứ?” Quý Dư nhẹ giọng hỏi Thiếu Hằng chậm rãi lấy lại tinh thần, thu liễm cảm xúc, cười cười với cậu nhóc “Không sao, chỉ là vừa rồi nhìn thấy bạn cũ đã lâu không gặp, đuổi theo thì không thấy đâu.”“Liệu có phải anh nhận lầm không?” Cố Bách hỏi.“Có lẽ thế.” La Thiếu Hằng sao có thể nhận lầm được? đó là người anh yêu suốt 12 năm qua, đã từng vẽ chân dung anh ấy vô số lần, sao có thể nhận lầm?!Lúc này trên một con đường nhỏ xuống núi khác, một nam tử khẽ dừng bước, quay đầu lại nhìn về phía đỉnh núi.“Boss?” người bên cạnh thấp giọng hỏi.“Cậu có nghe thấy không?” Nam tử nhíu mày “Hình như có người gọi tên tôi?”Hết chương 4 Nghe La Thiếu Hằng nói vậy, đáy mắt Giang lão gia hiện lên tia kinh ngạc, tuy ông biết bọn La Thiếu Hằng đã điều tra được chuyện năm đó nhưng lại không ngờ rằng đến chuyện này chúng nó cũng nghi ngờ, quả thực khiến ông rất kinh ngạc. Lúc La Thiếu Hằng hỏi câu này, ánh mắt anh vẫn luôn nhìn chằm chằm Giang lão gia, cho nên đáy mắt đối phương hiện lên tia kinh ngạc đều bị anh thu vào mắt “Thật sự là ngài?” Chuyện đã tới nước này, phủ nhận cũng chẳng còn tác dụng, Giang lão gia cũng không định giấu diếm, ông khẽ gật đầu “Là ta.” “Sao ông dám?!” La Thiếu Hằng thốt ra chât vấn, một bàn tay nắm chặt tay vịn ghế, bởi vì quá kích động mà ngay cả kính ngữ cũng quên dùng “Ông không thấy ông làm như vậy quá ích kỷ sao?!” “Cậu La, yêu cầu cậu bình tĩnh.” Giang quản gia thấy thế lạnh giọng nói, Giang lão gia đưa tay ngăn ông lại, nhìn La Thiếu Hằng “Cậu nói tôi ích kỷ?” “Chẳng lẽ không đúng sao?” La Thiếu Hằng hỏi. Giang lão gia khẽ cười “Chắc thế đi, nhưng ta đứng trên lập trường của một trưởng bối, thay cháu ngoại của ta lựa chọn con đường thích hợp nhất với nó, trong chuyện này ta thấy mình không có gì sai cả.” “Đó là lập trường của ngài, không phải ý nguyện của Thẩm Mạc Thành, huống hồ năm đó anh ấy bị thương nghiêm trọng như vậy, ngài lại cố tình tiến hành thôi miên tạo áp lực lên tinh thần anh ấy, chẳng lẽ một chút ngài cũng không thấy lo lắng sao?!” Giang lão gia nhướn mày “Ta tự nhiên nắm chắc đảm bảo an toàn…” “Trên thế giới này không có điều gì là tuyệt đối, bất luận chuyện gì chỉ cần một chút sai lầm đều có khả năng dẫn tới hậu quả không thể vãn hồi.” La Thiếu Hằng lạnh giọng ngắt lời ông ta “Cho dù là vì nguyên nhân gì, cách làm của ngài quá mức cực đoan!” Vừa nghĩ tới thân thể Thẩm Mạc Thành năm đó đang bị thương nghiêm trọng, lại còn phải chịu đựng đau đớn bức ép xóa bỏ kí ức, La Thiếu Hằng không cách nào tâm bình hòa khí mà tiếp tục nói chuyện với ông ta. Giang lão gia trầm mặc một chút, giọng có chút nặng nề “Cậu không bị mất đi cha mẹ, cậu không hiểu được đâu, A Tĩnh chỉ có một mình nó là con trai, ta không thể mở to mắt nhìn nó đi sai đường!” “Cháu không hiểu tâm lý của trưởng bối các ngài, nhưng Thẩm Mạc Thành đã không còn là đứa trẻ vừa mất đi cha mẹ năm đó nữa rồi, hiện giờ anh ấy đã có chính kiến riêng, không cần bất cứ ai phải quyết định thay anh ấy cho dù là cháu hay là ngài.” La Thiếu Hằng dừng một chút, rồi nói tiếp “Còn nữa, cháu tin tưởng cha mẹ Thẩm Mạc Thành cũng không mong muốn chuyện như vậy phát sinh.” Nghe La Thiếu Hằng nhắc tới con gái và con rể, đáy mắt Giang lão gia hiện lên một tia đau đớn, khó được khi im lặng không lên tiếng phản bác, thần sắc mờ mịt không rõ ràng. “Lấy danh nghĩa của việc yêu thương con cháu mà đi tổn thương đứa cháu luôn vô cùng kính trọng ngài, Giang lão gia, hành vi này của ngài, cháu không thể nào chấp nhận được. Cháu có thể hiểu nỗi khổ tâm của ngài nhưng không cách nào tha thứ cho việc ngài đã làm với Thẩm Mạc Thành.” La Thiếu Hằng bình ổn tâm tình của mình, nhìn Giang lão gia chậm rãi nói “Mặc kệ trước đây thế nào, cung không biết tương lai sau này ra sao, ít nhất cháu và Thẩm Mạc Thành sẽ không bao giờ chia tay, nếu như có thể được ngài chúc phúc, bọn cháu sẽ rất cao hứng nhưng nếu như không thể, cũng không ảnh hưởng tới quyết tâm của chúng cháu, hy vọng ngài có thể hiểu được.” Nhìn Giang lão gia trầm mặc khi nghe mình nói như vậy, La Thiếu Hằng không khỏi nhớ tới cha mẹ mình ở A Thị. Tục ngữ nói, nước mắt chảy xuôi, thương cho cha mẹ. La Thiếu Hằng nhìn khuôn mặt già nua của Giang lão gia, cảm thấy có chút không đành lòng nhẫn tâm, nhưng vừa nghĩ tới tình hình của Thẩm Mạc Thành, lại vô pháp tiêu tan. Song phương trầm mặc một khắc, La Thiếu Hằng nói với Giang lão gia “Cảm ơn ngài đã chiêu đãi, vãn bối cáo từ trước.” Nói xong khẽ gật đầu với Giang quản gia, sau đó đứng dậy rời khỏi căn phòng. Sau khi La Thiếu Hằng rời đi, căn phòng lại rơi vào an tĩnh, Giang quản gia đổi cho Giang lão gia một chén trà nóng khác “Vì sao ngài không nói cho cậu ấy biết, là sau khi thiếu gia A Thành thoát khỏi nguy hiểm rồi mới lựa chọn dùng thôi miên phong bế kí ức của cậu ấy?” Giang lão gia vuốt ve thành chén trà, thản nhiên hỏi lại “Nói chuyện này có tác dụng sao? Thằng bé nói không sai, năm đó đúng là ý muốn cá nhân của ta…” “Ngài cũng chỉ muốn suy nghĩ cho thiếu gia A Thành thôi, rồi bọn họ sẽ hiểu.” Giang quản gia an ủi. Giang lão gia trầm mặc một chút, tay cầm chén trà thật lâu chưa uống “Lấy danh nghĩa của việc yêu thương con cháu để đi tổn thương nó, thằng bé nói cũng không sai.” Lúc trước, ông bí quá hóa liều lựa chọn dùng phương thức cực đoan như thế để chặt đứt mối quan hệ giữa Thẩm Mạc Thành và La Thiếu Hằng, vì muốn một đao đứt đoạn, làm mọi cách để ngăn cản mọi khả năng gặp lại của hai đứa nó, lại không ngờ rằng, người tính không bằng trời tính, cuối cùng vẫn bại bởi vận mệnh. Ông chưa từng thấy hối hận, nhưng việc đã đến nước này, nói nhiều hơn nữa cũng không giải quyết được gì. Thở dài, Giang lão gia vươn tay day day ấn đường nhăn nheo của mình, thần sắc có chút mệt mỏi. Giang quản gia thấy thế, buông tách trà trong tay xuống, đứng dậy đi vòng ra sau lưng giúp Giang lão gia xoa bóp bả vai, vừa ấn vừa nói “Trên đời vẫn luôn có một số việc không thể theo ý con người, tôi nghĩ thiếu gia A Thành cũng biết nỗi khổ tâm của ngài, cho nên mới không hề nhắc tới việc này.” Giang lão gia lắc lắc đầu “Ông không hiểu A Thành rồi, nếu nó đã biết nguyên nhân mình bị mất trí nhớ, như vậy sẽ không thể tiếp tục mặc kệ, chỉ sợ nó đang tìm biện pháp để giải quyết.” Giang quản gia có chút kinh ngạc “Ý ngài là…” Giang lão gia không nói gì nữa, đưa tách trà lên miệng uống cạn một hơi, rồi lại lâm vào trầm tư. Thẩm Mạc Thành không biết chuyện La Thiếu Hằng đã đi gặp ông ngoại mình, lúc này hắn đang cùng Trần Trạm gặp mặt. Đẩy cửa phòng riêng trong nhà hàng ra, Trần Trạm ngồi chờ bên trong ngẩng đầu lên nhìn lại, sau khi thấy là hắn liền lên tiếng chào hỏi “Vào đi.” “Để anh đợi lâu.” Thẩm Mạc Thành đóng cửa phòng lại, đi vào ngồi xuống đối diện Trần Trạm. “Không lâu, tôi cũng vừa mới đến thôi.” Trần Trạm cầm ấm trà rót cho Thẩm Mạc Thành một chén “Thiếu Hằng đâu?” “Em ấy đang ở nhà, tôi chưa nói cho em ấy biết.” Thẩm Mạc Thành nhấp một ngụm trà “Tình hình thế nào rồi?” Trần Trạm biết Thẩm Mạc Thành không muốn La Thiếu Hằng lo lắng, lấy một tập tài liệu từ trong túi ra đưa cho hắn “Cậu xem cái này trước đi, đây là một số ca bệnh tương tự tình trạng của cậu mà tôi đã tìm được, còn đây là bản phân tích của tôi về tình trạng của cậu.” Thẩm Mạc Thành nhận tư liệu, cúi đầu lật xem. “Tôi cũng đã liên lạc với thầy của tôi, tình trạng của cậu cũng không nhất định là do thôi miên, nhưng khả năng này rất cao.” Trần Trạm chờ hắn xem xong rồi mới nói “Tôi vốn định nhờ ông ấy tới đây kiểm tra cho cậu nhưng sắp tới ông ấy lại phải tham gia một hội thảo mang tính học thuật quốc tế, tạm thời không thể tới ngay được.” Thẩm Mạc Thành gật đầu, để tư liệu sang một bên “Không sao, anh làm là được rồi.” “Tôi chỉ dám chắc 50%, như vậy cậu cũng yên tâm?” Trần Trạm cười nói. Thẩm Mạc Thành trầm ngâm một chút “Thất bại thì tôi sẽ mất đi toàn bộ kí ức sao?” “Vậy thì không, chỉ là có khả năng sẽ bị hỗn loạn một chút, cũng có chút ảnh hưởng tới hệ thống thần kinh của cậu.” Trần Trạm nói. “Vậy không sao.” Thẩm Mạc Thành gật đầu tỏ vẻ không thành vấn đề “Lúc nào bắt đầu?” “Hai ngày nữa đi, trong hai ngày này, cậu hãy thả lỏng cơ thể, ngoài ra sắp xếp một nơi tương đối an tĩnh, tốt nhất không có bất luận kẻ nào quấy rầy.” “Không thành vấn đề, anh tùy thời liên hệ với tôi.” Thẩm Mạc Thành nhìn thời gian đã gần tới bữa tối, nghĩ tới La Thiếu Hằng đang một mình ở nhà, liền nói “Tôi về trước, có chuyện gì Thẩm Vân sẽ an bài.” “Đi đi.” Trần Trạm đứng dậy tiễn hắn. Nhìn thấy Thẩm Mạc Thành rời đi, Thẩm Vân đứng chờ bên ngoài đang định đi theo lại bị Trần Trạm một phen giữ lại “Trợ lý Thẩm ở lại ăn với tôi một bữa cơm đi.” “Vậy không được, tôi còn phải làm việc.” Thẩm Vân từ chối, còn chưa nói xong đã nghe Thẩm Mạc Thành ở phía trước nói vọng lại “Hôm nay cho cậu nghỉ một ngày.” Thẩm Vân “…” Trần Trạm cười nói “Trợ lý Thẩm, ăn xong còn làm phiền cậu đưa tôi về khách sạn.” “…” Thẩm Vân sống không còn gì luyến tiếc đi cùng Trần Trạm đi vào phòng riêng, vừa vặn nhìn thấy hai tập tư liệu để trên bàn, anh thuận tay cầm lên, thấy ngoài bìa một tập ghi ba chữ Thẩm Mạc Thành thì sửng sốt một chút, phản ứng đầu tiên là mở ra xem, chưa kịp nhìn được mấy chữ thì đã bị Trần Trạm thu lại. “Cái này là bí mật không thể tùy tiện xem.” Trần Trạm quơ quơ tài liệu, rồi bỏ lại vào trong cặp tài liệu của mình. Tuy rằng Thẩm Vân không biết đó là cái gì nhưng cũng kịp nhìn thấy mấy chữ mấu chốt thôi miên, mất trí nhớ, nhất thời cả kinh, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Trần Trạm hỏi “Bác sĩ Trần, anh định làm gì Boss?! Anh định hại anh ấy sao?!” “Bộ dạng tạc mao này là muốn hù dọa ai đây?!” Trần Trạm bật cười xoa xoa đầu Thẩm Vân “Tôi là đang giúp, không phải hại cậu ta.” Thẩm Vân “…Anh tưởng tôi là đồ ngốc à? Còn nữa đừng có xoa đầu tôi.” “Một số phương diện có hơi ngốc.” Trần Trạm ám chỉ nói “Được rồi, cậu không cần lo lắng, những cái này Thẩm Mạc Thành đều đã xem qua, cũng là do cậu ta yêu cầu.” ….Yêu cầu thôi miên chính mình sao? Người thành phố rất chịu chơi, Thẩm Vân tiểu thiên sứ tỏ vẻ mình không theo kịp tiết tấu, chỉ có thể thành thành thật thật ăn cơm cùng bác sĩ Trần rồi đưa anh ta trở về khách sạn. Khi Thẩm Mạc Thành về tới nhà, không nhìn thấy La Thiếu Hằng đâu, lại phát hiện bàn trà trong phòng khách thừa ra một tách trà đãi khách, nước trà trong tách đã nguội ngắt, chứng tỏ từng có người tới đây. La Thiếu Hằng ở đây không có người quen, người tới hẳn không phải tìm em ấy, nhưng nếu tới tìm mình, La Thiếu Hằng khẳng định sẽ gọi cho mình ngay, nhưng em ấy lại không hề liên lạc, mà giờ người lại không thấy đâu. Nghĩ tới đây, trong lòng Thẩm Mạc Thành có một loại dự cảm bất ổn, vội vàng lấy điện thoại gọi cho La Thiếu Hằng, điện thoại nối thông nhưng lại không có người nghe máy. Nghe tiếng tút tút truyền qua tai nghe, nội tâm hoài nghi của Thẩm Mạc Thành càng lúc càng lớn, bỗng nhiên nhớ tới những chuyện bọn họ vừa tra được mấy ngày nay, mà bên phía ông ngoại lại không có động tĩnh gì, không khỏi trong lòng rét lạnh, vội bước nhanh lên lầu. Trong nhà có gắn camera theo dõi, Thẩm Mạc Thành vào thư phòng, lập tức mở lại băng ghi hình ngày hôm nay, tua nhanh tới đoạn sau khi hắn rời khỏi nhà, sau đó một lúc hắn nhìn thấy Giang quản gia tới. Nhìn La Thiếu Hằng đi theo Giang quản gia ra khỏi cửa, suy đoán trong lòng được chứng thật, sắc mặt Thẩm Mạc Thành âm trầm, đứng dậy rời khỏi thư phòng, vừa xuống lầu vừa gọi điện tiếp cho La Thiếu Hằng, nhưng lần này, di động của La Thiếu Hằng trực tiếp tắt máy không liên lạc được! Ông ngoại tìm La Thiếu Hằng làm gì, Thẩm Mạc Thành không cần nghĩ cũng biết, không khỏi thầm mắng bản thân quá mức sơ suất. Hắn tới trước cửa chuẩn bị đổi giày ra ngoài, đang tìm số điện thoại của ông ngoại trong danh bạ thì cửa nhà đột nhiên mở ra. La Thiếu Hằng đẩy cửa tiến vào, nhìn thấy hắn giống như sắp đi tiếp, liền hỏi “Anh định đi nữa sao? Em đã mua đồ ăn rồi…” nói còn chưa xong đã bị Thẩm Mạc Thành mạnh mẽ ôm vào lòng, La Thiếu Hằng sửng sốt một chút, cười nói “Làm sao vậy?” Thẩm Mạc Thành dùng sức ôm chặt La Thiếu Hằng một hồi, cảm giác trái tim treo tới tận cổ cuối cùng cũng trở về vị trí cũ mới buông ra “Sao em lại tắt máy?” “Huh?” La Thiếu Hằng lấy di động ra, phát hiện máy đã tắt ngóm từ lúc nào “Chắc hết pin.” Thẩm Mạc Thành tiếp nhận đồ ăn trong tay “Vừa rồi anh có gọi được nhưng em lại không nghe máy.” “Vừa rồi trong siêu thị đông người, em không nghe thấy.” La Thiếu Hằng đổi giày cùng Thẩm Mạc Thành đi vào trong nhà “Đúng rồi, vừa rồi anh định đi đâu thế?” “Không đi đâu cả, anh thấy em đi theo Giang quản gia, sợ ông ngoại gây khó dễ cho em.” Thẩm Mạc Thành đáp. La Thiếu Hằng dừng bước nhìn hắn “Sao anh biết?” “Trên bàn có chén nước, em lại không có nhà, anh đoán là người của ông ngoại tới, nên đi xem camera.” Thẩm Mạc Thành đặt đồ ăn lên bàn, đi ra hỏi La Thiếu Hằng “Bọn họ tìm em nói gì?” Hắn chỉ dựa vào một cốc nước đã đoán được là người nào tới, La Thiếu Hằng thực sự có chút kinh ngạc. Thẩm Mạc Thành thấy La Thiếu Hằng không trả lời, đi tới trước mặt “Em đang nghĩ gì thế?” “Em đang nghĩ sao anh lại có thể lợi hại như vậy, chỉ một cốc nước mà cũng có thể đoán được là ông ngoại anh tới tìm em.” La Thiếu Hằng dùng ngón trỏ quét quét chóp mũi “Thật sự không thể không yêu anh.” Thẩm Mạc Thành “…” …Rõ ràng đang nói chuyện nghiêm túc, lại bất ngờ không kịp đề phòng bị em ấy tỏ tình. Lúc nhận được điện thoại của Trần Trạm, Thẩm Mạc Thành đang ở trong thư phòng cùng bọn Thẩm Vân bàn chuyện công ty, nghe Trần Trạm nói anh đã tới B thị, Thẩm Mạc Thành ngừng tay, sau khi hẹn địa điểm gặp mặt với Trần Trạm liền cúp điện thoại. Trở về phòng cầm áo khoác, Thẩm Mạc Thành xuống lầu nói một tiếng với La Thiếu Hằng đang ở trong phòng vẽ rồi liền ra ngoài. Mấy ngày nay, La Thiếu Hằng rảnh rỗi không có việc gì làm toàn ở trong phòng vẽ vẽ họa họa, lúc nào thấy nhàm chán thì cùng Thẩm Mạc Thành hoặc cùng Thẩm Vân ra ngoài đi dạo phố. Theo lý thuyết thì đó là một cuộc sống phi thường thoải mái, nhưng anh lại có một loại cảm giác không quá an tâm, tựa như sự yên bình trước cơn bão. Sự thật chứng minh, anh không hề nghĩ sai, hôm nay Thẩm Mạc Thành vừa mới ra ngoài một lúc, đã có người tìm tới cửa. Trí nhớ của La Thiếu Hằng khá tốt cho nên anh chỉ mất 2 giây là có thể nhớ ra đối phương là ai, là một trong hai người lớn tuổi gặp được ở phòng khám bác sĩ Trương lần trước. Đối phương lịch sự cười nói với La Thiếu Hằng “Chào cậu La, không biết hiện tại cậu có rảnh không? Lão gia tử nhà chúng tôi muốn gặp cậu.” La Thiếu Hằng đoán lão gia tử mà ông ta nói là một người khác, chỉ không biết người kia là ai, không rõ đối phương có địa vị thế nào, vì thế bất động thanh sắc hỏi “Lão gia tử nhà ông là ai?” “Lão gia tử nhà chúng tôi họ Giang, cậu hẳn đã biết ông ấy là ai.” Đối phương đáp. Họ Giang. Suy nghĩ đầu tiên của La Thiếu Hằng chính là ông ngoại của Thẩm Mạc Thành. Người tới đúng là Giang quản gia, ông ta hòa ái nhìn La Thiếu Hằng “Thứ lỗi đã mạo muội tới mời cậu, nếu cậu La rảnh, không biết có thể đi cùng tôi một chuyến không?” Những lời này, ông ta dùng câu trần thuật chứ không phải câu nghi vấn, nói là mời mà chẳng khác nào yêu cầu, nói xong lẳng lặng chờ La Thiếu Hằng đáp lời. Sau khi biết rõ chân tướng mọi chuyện, tuy rằng La Thiếu Hằng không hề có ý định tới chất vấn ông nội và ông ngoại Thẩm Mạc Thành, nhưng anh biết sớm muộn gì rồi cũng có một ngày anh phải đối mặt với bọn họ. Đối với việc hôm nay Giang quản gia tới đây, anh cũng không có quá nhiều kinh ngạc, chỉ bình tĩnh gật đầu “Vậy ông vào nhà chờ một chút, tôi thu dọn chút đồ rồi đi.” Trên người anh hiện tại chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, hơn nữa mấy lọ thuốc màu trong phòng vẽ vẫn còn chưa đóng nắp. Giang quản gia thấy anh phối hợp như vậy khá vừa lòng, mỉm cười gật đầu nói cảm ơn, rồi cùng La Thiếu Hằng đi vào nhà. Mời Giang quản gia ngồi chờ trong phòng khách, La Thiếu Hằng rót cho ông chén nước, rồi vào phòng vẽ thu dọn đống thuốc màu, sau đó mới cầm áo khoác rồi cùng Giang quản gia ra khỏi cửa. Ở trên đường, La Thiếu Hằng cũng không hỏi Giang lão gia tử tìm mình có chuyện gì, bởi vì trong lòng anh cũng đã biết rõ, anh cũng chưa vội nói với Thẩm Mạc Thành việc Giang lão gia tử tìm mình, biểu tình thực bình tĩnh ngồi trong xe, tựa như nhận lời một cuộc hẹn gặp đơn giản. Giang quản gia có chút ngoài ý muốn vi La Thiếu Hằng trầm tĩnh quá mức, nhưng vừa nghĩ tới thiếu gia nhà mình đã lựa chọn người này lại cảm thấy vốn nên là như thế. Xe dừng lại trước cửa một nhà hàng xa hoa sang trọng, La Thiếu Hằng cùng Giang quản gia đi vào trong, được nhân viên lễ tân dẫn tới một căn phòng riêng, ông ngoại của Thẩm Mạc Thành đang ngồi chờ trong đó. La Thiếu Hằng đi vào, bước chân bỗng dừng lại, ánh mắt anh và Giang lão gia tử giao nhau. Đó là một lão nhân đã ngồi ở thượng vị đã lâu, khí chất không thể khinh thường. Tầm mắt giao nhau khoảng 2 giây, anh khẽ gật đầu chào hỏi đối phương, rồi chậm rãi bước tới ghế đối diện ông ấy ngồi xuống. Trong phòng riêng, không có nhân viên phục vụ, La Thiếu Hằng và Giang lão gia tử lại ngồi đối diện nhau, nên Giang quản gia ở bên cạnh giúp hai người bọn họ rót trà. La Thiếu Hằng gật đầu cảm ơn Giang quản gia đã rót trà hộ mình, sau đó nhìn về phía Giang lão gia tử, chủ động mở lời “Cháu chào Giang lão gia, không biết hôm nay ngài tìm cháu có chuyện gì?” Giang lão gia bưng tách trà lên nhấp một ngụm, khen một tiếng “trà ngon” rồi mới chậm rãi nói “Cậu La thông minh như vậy chẳng lẽ không biết tôi tìm cậu làm gì sao?” La Thiếu Hằng nghe vậy khẽ bật cười, cũng không dông dài đánh thái cực với ông ta “Nếu ngài đã nói thế, cháu cũng không quanh co lòng vòng nữa, lần này ngài tìm cháu là định thành toán chuyện của cháu và Thẩm Mạc Thành hay lại muốn tái diễn bi kịch mười năm trước một lần nữa?” Lời này vừa buông ra, Giang quản gia đang pha trà khẽ dừng tay lại, ngẩng đầu nhìn Giang lão gia, Giang lão gia lại không có phản ứng gì quá lớn, chỉ đặt tách trà lên bàn “Xem ra các cậu đều đã biết.” “Bác sỹ Trương là người của ngài, chắc lần đầu bọn cháu tới phòng khám ngài cũng đã biết đi.” La Thiếu Hằng thản nhiên đáp, từ khi biết đối phương có liên quan tới chuyện năm đó, mà bác sĩ Trương lại là người của Giang lão gia, La Thiếu Hằng liền biết mấy ngày qua hành tung của mình đều bị người này giám thị. La Thiếu Hằng đoán không sai, khi lần đầu tới phòng khám của bác sĩ Trương, ảnh chụp của cả hai đã được đưa tới trước mặt Giang lão gia ngay trong ngày. Lúc nhìn thấy hình La Thiếu Hằng, Giang lão gia có chút khiếp sợ. Ông đã từng nhìn thấy La Thiếu Hằng một lần, chính là lần Thẩm Mạc Thành gặp tai nạn tại ngoại ô năm đó, lúc ấy La Thiếu Hằng được gọi tới bệnh viện, ông cũng có mặt ở đó, khi đó La Thiếu Hằng căn bản không còn tâm tư chú ý tới những người xung quanh. Ông không ngờ rằng cách xa bao nhiêu năm, La Thiếu Hằng lại một lần nữa gặp lại Thẩm Mạc Thành, hơn nữa còn là trong tình huống Thẩm Mạc Thành đã mất đi kí ức, vậy mà Thẩm Mạc Thành vẫn lựa chọn ở bên cậu ta. La Thiếu Hằng thấy Giang lão gia không nói gì, liền nói tiếp “Từ bác sĩ Trương đến Từ Đức Châu, cháu nghĩ, nhất cử nhất động của bọn cháu đều nằm trong lòng bàn tay của ngài, cháu không đoán sai chứ?” Giang lão gia gật gật đầu, còn tán thưởng “Cậu hiểu thật rõ.” “Nếu ngài đã biết bọn cháu đang điều tra lại chuyện năm đó, vậy tại sao không ngăn cản? dù sao chuyện năm đó cũng là do ngài muốn tách bọn cháu ra, không phải sẽ phí một phen công phu hay sao?!” nói đến nửa câu sau, nụ cười trên mặt La Thiếu Hằng chậm rãi thu lại. “Ta ra tay ngăn cản, các cậu sẽ bỏ cuộc sao?” Giang lão gia hỏi lại. “Tất nhiên là không.” La Thiếu Hằng không chút do dự trả lời, chưa làm rõ mọi chuyện, cả anh và Thẩm Mạc Thành đều sẽ không cam tâm. “Vậy đó, ta nhúng tay cũng chỉ khiến các cậu thêm chút phiền toái mà thôi, với tính cách của Mạc Thành, nếu đã muốn biết thì sớm muộn gì nó cũng biết.” Giang lão gia dừng một chút, ánh mắt dừng trên người La Thiếu Hằng “Ví như cậu, cho dù có ngăn cản nhiều hơn nữa, nó cũng sẽ ở bên cậu mà thôi.” La Thiếu Hằng không hiểu “Nếu ngài đã biết, vì sao năm đó lại…” “Vì sao à?” Giang lão gia cười một tiếng, đánh gãy lời nói của La Thiếu Hằng “Vấn đề này không phải quá đơn giản sao? Theo tôi được biết, năm đó cậu La cũng từng bị cha mẹ ngăn cản mà, phải không?” La Thiếu Hằng tay cầm tách trà khẽ cứng lại, nhớ lại dáng vẻ vừa thất vọng vừa phẫn nộ của mẹ năm đó. La Thiếu Hằng là con trai út trong La gia, gần 50 tuổi La phu nhân mới sinh ra anh, anh nhỏ hơn anh cả mình gần 20 tuổi. Bởi vì là con muộn nên từ nhỏ La Thiếu Hằng được cả gia đình yêu chiều, cho dù cậu không có hứng thú với việc kinh doanh mà lựa chọn học mỹ thuật tạo hình La phu nhân và La lão gia cũng không phản đối, thậm chí còn nói với anh, La gia đã có anh cả quản lý, con chỉ cần sống vui vẻ là được. Ngoại trừ việc không có hứng thú với kinh doanh thì các phương diện khác La Thiếu Hằng đều không khiến cha mẹ thất vọng, từ nhỏ tới lớn anh đều phi thường ưu tú, La phu nhân đối với anh cực kỳ vừa lòng, mãi cho tới khi Thẩm Mạc Thành xuất hiện. Cho dù vô cùng yêu thương La Thiếu Hằng, nhưng việc anh lựa chọn sống cùng một người nam nhân là chuyện La phu nhân cực lực phản đối. Bởi vì kinh nghiệm thương trường, La phu nhân tính tình cương trực, thậm chí bà còn là người nói một là một hai là hai, mà La Thiếu Hằng thời trẻ lại vô cùng cố chấp, kiên trì không chịu chia tay Thẩm Mạc Thành, song phương giằng co, thế cho nên cuối cùng dẫn tới việc mẹ con đoạn tuyệt quan hệ. La Thiếu Hằng không biết năm đó cha mẹ mình có lén đi gặp Thẩm Mạc Thành hay không, bởi vì Thẩm Mạc Thành không nói, nhưng anh đoán là có, bởi vì cho dù mình có cự tuyệt chuyện chia tay với Thẩm Mạc Thành thế nào, thì cha mẹ cũng muốn thông qua một phương thức khác mà tách bọn họ ra, dù sao trong mắt cha mẹ, loại hành vi này của bọn họ là không đúng, cho nên Giang lão gia tử hẳn cũng đã nghĩ như vậy. Nghĩ tới đây, anh ngẩng đầu nhìn Giang lão gia, lại phát hiện ông ta cũng đang nhìn mình lại có vẻ không phải, ánh mắt đó có chút hoảng hốt. “Ta có bốn con trai, chỉ có một cô con gái duy nhất, chính là mẹ của Mạc Thành.” Sau một lúc lâu, Giang lão gia đột nhiên mở miệng lên tiếng “Sau khi A Tĩnh tốt nghiệp đại học, liền gả cho Tông Hiền, năm sau sinh được Mạc Thành.” La Thiếu Hằng tuy rằng chưa từng nghe Thẩm Mạc Thành nhắc gì tới cha mẹ mình nhưng từ tư liệu Trần Trạm đưa cho lúc trước cũng biết cha mẹ Thẩm Mạc Thành đã qua đời, vì không muốn Thẩm Mạc Thành thương tâm nên anh chưa từng nhắc tới chuyện này. Đột nhiên Giang lão gia nhắc tới chuyện cũ, La Thiếu Hằng hơi ngẩn ra nhưng cũng không nói gì, yên lặng nghe trưởng bối nói chuyện. Lúc nói về con gái yêu, thần sắc Giang lão gia vô cùng nhu hòa, bởi vì có tuổi nên trong ánh mắt có chút mờ đục lộ ra quang mang hoài niệm cùng từ ái, loại khí tràng áp bách vừa rồi đã phai nhạt đi rất nhiều, thay vào đó có thêm vài phần thân thiện, giờ trông ông ấy giống như những bậc trưởng bối bình thường khác. “Lúc A Tĩnh và Tông Hiền qua đời, Mạc Thành mới mười mấy tuổi, ở cạnh nó lúc đó chỉ có ta và ông nội nó, tính cách Mạc Thành từ nhỏ đã trầm ổn, mà chúng ta cũng đã tận lực bồi dưỡng nó trở thành người thừa kế, không chỉ Thẩm gia mà ngay cả Giang gia cũng có một nửa là của nó.” Khi Giang lão gia nói tới đây, bộ dạng ôn hòa vừa rồi cũng thu lại, ánh mắt sắc bén nhìn La Thiếu Hằng nói “Tông Hiền và A Tĩnh chỉ có một đứa con trai duy nhất, tôi cảm kích cậu năm đó đã cứu Mạc Thành, nhưng không có nghĩa là tôi sẽ đồng ý cho hai người ở với nhau.” Đối mặt với khí thế áp bách của ông ấy, La Thiếu Hằng cũng không hề có bộ dạng khiếp đảm, vẫn bình tĩnh nhìn thẳng mắt ông ta, sắc mặt lạnh dần “Cho nên ngài mới tổn hại tới tôi, làm giả giấy chứng tử, mang Thẩm Mạc Thành về đây?” “Bắt đầu đã sai vậy cũng nên chấm dứt đúng lúc, nếu nó không làm được vậy để ông ngoại là ta giúp nó sửa sai.” Giang lão gia trầm giọng, ông đã nhận ra chuyện mình làm năm đó có chút không đúng, ông dừng một chút, nhìn La Thiếu Hằng, ngữ khí khó được khi mang chút áy náy “Tôi biết cậu thật tâm thật lòng với Mạc Thành, chuyện năm đó chúng tôi làm đã gây tổn thương tới cậu, tôi xin lỗi, Giang gia chúng tôi sẽ tận lực bồi thường cho cậu.” “Bồi thường?” La Thiếu Hằng lặp lại hai chữ này, khóe miệng lộ ra nụ cười trào phúng “Đối với ngài, bất cứ chuyện gì cũng đều dùng bồi thường để giải quyết sao?’ Anh châm chọc khiến lông mày Giang lão gia khẽ nhíu lại, nhưng vừa nghĩ tới chuyện năm đó mình làm quả thực đã khiến La Thiếu Hằng ăn không ít khổ sở lại cảm thấy không thể trách cậu ta. Ông trầm ngâm rồi nói “Vậy cậu muốn thế nào?” “Ngài là ông ngoại của Thẩm Mạc Thành, cháu cũng sẽ tôn kinh ngài như anh ấy đã làm, cháu cũng không muốn truy cứu chuyện trước kia, cũng không cần phải bồi thường cái gì, bời vì tất cả những cái đó đều không có ý nghĩa.” La Thiếu Hằng bình tĩnh nói “Hôm nay cháu chỉ muốn hỏi ngài một việc.” “Huh?” Giang lão gia nhướn mày “Nói nghe thử.” “Chuyện Thẩm Mạc Thành mất trí nhớ, rốt cuộc là vì tai nạn xe cộ hay là do ngài làm?” La Thiếu Hằng chậm rãi hỏi ra câu này, tuy rằng trong lòng đã có đáp án nhưng anh vẫn muốn xác nhận lại một lần. Hết chương 50

lạc lối quay về